Đường quê (thơ)

18/05/202406:35(Xem: 6374)
Đường quê (thơ)
con duong

Đường quê



đường quê đi mãi về vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn:

hương lúa mùa thu, theo gió quyện

mang về sầu muộn khóc cô thôn.

gió mưa gội rửa lòng hoa gạo

trinh bạch hồn nhiên, giọt lệ buồn.

rơi rơi theo gió, buồn cô quạnh

hoa rụng âm thầm, hoa cô đơn…

đâu xa tiếng gọi trời xa vắng

một chuyến đò qua ngập lá vàng

dân quê đâu khúc thanh bình cũ

ut ức ngàn câu gợi khốc tàn;

nhà lá phất phơ xiêu cột đổ

một mùa trăng loạn, mấy cô đơn?

rưng rưng liếp gió mang trời lạnh

khói lửa nghìn thu khóc bạo tàn

pht phơ lau sậy đồng hoang vắng

kiếp số thơ ngây, phận tủi hờn

ai thấy đời tươi trên lá thắm

vườn cau xanh ngắt mộng quê hương?

hỡi ơi! bao kẻ còn luân lạc

chưa trở về nghe tiếng gọi đàn:

say trong ảo mộng phù hoa mãi

nức nở phiếm đời rơi tiếng than!

đường quê đi mãi trong vô tận

thầm kín trong tôi gợi quốc hồn

mùa lúa năm nay đầy hứa hẹn

nước xanh nhuần thấm hạt muôn phương

rau khoai xanh tốt trên nương cũ

cờ bắp phất phơ tận cuối làng

cô gái đồng quê về lối xóm

tươi cười gánh cả một hoàng hôn

tình yêu non nước về trên lá

nhân loại mừng vui rộn nẻo đường

hoa lòng trời đất vô cùng nhỉ

mi một mùa xuân lại nhả hương!

Đây cũng là một bài làm vào khoảng 1950 – 1951. Theo tác giả, bài thơ này nằm trong tập Đường quê gồm cả thảy tám truyện ngắn chép tay. Tập truyện này Thầy trao cho một văn hữu ở Sài Gòn để xuất bản, ông ta đã làm mất.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/08/2019(Xem: 10459)
Biết bao sách quý trên đời Biết bao tình đạo chẳng rời bên nhau Trải qua gió cuốn ba đào Con đường tu Phật đời nào lại quên
12/08/2019(Xem: 11908)
Mây hoà núi đẹp vẻ ngàn phương Tiết lạnh trời trong gió thoảng hương Cây cỏ trao tâm lời quyện bút Suối nguồn lưu bóng nghĩa in đường
12/08/2019(Xem: 14839)
Sông quê man mác hơi thu Đồng mông quạnh bủa hoang vu bóng chiều Cánh cò đo vạt cô liêu Gió quơ gãy sợi khói phiêu lãng buồn..! Cành đau lá xuống lệ tuôn Cây trơ tàn tạ sâu non bàng hoàng Gọi mùa lũ đập mưa chan Tội bầy chiền chiện vút van không nhà!
12/08/2019(Xem: 10784)
Chữ bạn hiền ôi sao mà dễ mến Bao năm rồi mình chưa gặp lại nhau Sách của Thầy gởi tặng quý biết bao Xin cảm tạ một tấm lòng nhân ái.
12/08/2019(Xem: 15665)
Tháng bảy Vu Lan đã đến rồi Sương chiều mộ đá, lặng đời côi… Duyên trần cứ cạn đâu vần đổi! Nẻo phận còn nong chẳng thể bồi. Nhớ cảnh quê nghèo thời xót nỗi, Hờn tìm sữa thiếu lúc nằm nôi. Chưa lần báo đáp Người đi vội, Vạn kiếp ân sâu nghĩa khó hồi…
10/08/2019(Xem: 10576)
Sách đã quý một tấm lòng hướng đến Cả cuộc đời sống đẹp với tha nhân Gần bẳy mươi nhưng chí nguyện chuyên cần Phụng Tam Bảo âm thầm không toan tính.
10/08/2019(Xem: 12773)
Thấm thoát Vu Lan, tháng bảy này Là Mùa Chữ Hiếu giữa Rằm đây Bông hồng cài áo ai thương Mẹ Hoa trắng đeo nơi kẻ nhớ ngày... Công đức sinh thành nên báo đáp... Ơn nuôi cúc dục phải làm ngay... Chăm lo cha mẹ luôn thành khẩn Phụng dưỡng song thân dạ thảo ngay...
10/08/2019(Xem: 18747)
Vu lan nhớ mẹ quá đi thôi, Năm tháng trôi qua đã lâu rồi. Nay mùa kinh sử truyền lưu tụng. Thắm nghĩa sinh thành mãi khó phai
09/08/2019(Xem: 9697)
Thiền sư thuyết pháp nổi danh Người nghe ngoài những thiền sinh trong trường Còn thêm người khắp bốn phương Tông này, phái nọ tìm đường ghé đây.
09/08/2019(Xem: 11698)
Một chàng cưới được vợ xinh Nàng tuy rất đẹp, tính tình lại hoang Chàng thương vợ thật nồng nàn Nhưng nàng trái lại phũ phàng chẳng yêu Ngoại tình một sớm một chiều Tình nhân sẵn đó nàng theo tức thì Muốn về nhà bỏ chồng kia Tìm qua người mới tính bề kết duyên.