chen tra tao khe

TẠM QUÊN
Thôi tạm quên đi - chuyện trộm chùa
Về đây trà đạo - hưởng hương lùa
Việc đời được mất - cơn sóng dạt
Thế sự thăng trầm - trái đắng -chua
Tỉnh lặng - hồi quang - tâm tĩnh lặng
Xôn xao hướng ngoại ý hơn - thua
Lợi danh - - nhân quả - ai người tỉnh ??
Được mất - thịnh suy - giấc mộng đùa

TT. Thích Như Giải

GIẤC MƠ ĐÙA
Hôm qua tại hạ đã qua chùa
Trà đạo cùng nhau đón gió lùa
Dẫu biết cuộc đời đầy mật đắng
Nhưng mà cõi đạo chẳng chanh chua
Tu thân đã giữ tâm thanh thản
Tích đức đâu cần ý thắng thua
Danh lợi như mây chìm lại nổi
Thịnh suy, được mất, giấc mơ đùa...

Nguyễn Văn Mười


Họa bài 2
THÔI THÌ...!

Tôi nghe kẻ trộm lẻn vô chùa
Bởi cổng chùa luôn để gió lùa
Cửa Phật từ bi hiền với đức
Lòng người xảo trá ngọt hay chua
Ba ngôi tam bảo quang cùng rạng
Một kiếp trăm năm thắng với thua
Thôi cũng coi như làm từ thiện
Quả là chuyện thật giống như đùa.

Xin chia sẻ với Thầy!
Nguyễn Văn Mười


Họa
CHUYỆN CỬA CHÙA
( Hoạ góp vui cùng Thầy )

Rằng nghe đạo chích " viếng thăm"...chùa
Cửa nẻo tênh hênh mặc gió lùa
Sư phụ thâu đêm kinh với kệ
Tiểu đồng mấy bận ngọt rồi chua
Ngõ trước tha hồ đi lại đến
Liêu trong mặc kệ được rồi thua
Mới biết cõi tu là sướng thiệt
Sang hèn , Được mất : chuyện như đùa !

Phạm Hiền



Họa
Sống Ở Chùa
(Bát vĩ đồng âm)
Kính họa bài: “Tạm Quên”
của Sư Huynh Thích Như Giải.



Mấy chục năm qua sống ở chùa
Tương chao đạm bạc với rau dưa
Kinh vàng tụng niệm xa trần bủa
Kệ ngọc tu trì lánh não đua
Ý tịnh thong dong vơi thế dụa
Tâm thành lặng lẽ lắng đời dua
Chuông ngân mõ nhịp niềm an tựa
Tĩnh tại ung dung vui bốn mùa

Tu Viện An Lạc, California 9 giờ tối 02-05-2024
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền ( kính hoạ)


***

LUÔN NHỚ
( Bài Hoạ )
 
Xưa nay từng có trộm viếng Chùa
Cắp của Thường Trụ đáng xót chua!
Kẻ u mê coi thường Nhân Quả
Nghiệp nặng chồng thêm suốt bao mùa
Từ Bi chẳng bận thưởng Trà Đạo
Việc đời còn mất nào ăn thua
Lợi danh huyễn mộng ơi người tỉnh
Thăng trầm Thế sự thả gió lùa!
 
Quảng An Houston, Tx USA







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/05/2014(Xem: 16317)
Từ vị trí đỉnh đồi chạm chân mây, không ít người phấn khích, một mình cất lên tiếng hú sảng khoái để âm hưởng của mình từ trên cao dội xuống thung lũng, từ vách đá này vang sang vách đá kia, và có thể làm lạnh cả vòm trời xanh lơ trên đầu. “Hữu thời trực thướng cô phong đảnh Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư” (Thiền sư Không Lộ) Có khi lên tận đầu non quạnh Cười tràn một chuỗi lạnh hư không.
01/05/2014(Xem: 17188)
Ta cắn vỡ thời gian tìm kỷ niệm Nghe đời mình loang lỗ vết máu xanh Mắt đã ráo khô đôi dòng lệ Mùa thu ơi, chiếc lá mục trên cành
01/05/2014(Xem: 16740)
Chiều nghiêng Lá ngủ ven đồi Em nghiêng tà mộng Cửa trời Khói sương ...
30/04/2014(Xem: 15902)
SỰ THẬT có 6 chữ GIẢ DỐI cũng 6 luôn Mặt trái và mặt phải Trắng đen ôi khó lường!
30/04/2014(Xem: 19035)
Ngày rằm nắng đẹp tháng tư Là ngày giáng thế Phụ từ Thích Ca Hạnh phúc thay chốn Ta bà Cha Hiền giáng thế lập ra Đạo vàng Từ bi thương xót nhân gian Giáng trần cứu khổ muôn ngàn chúng sanh Chỉ cho nguồn khổ ngọn ngành Tam Đồ nhà lửa tử, sanh luân hồi.
29/04/2014(Xem: 26854)
Người đời tham đắm lợi danh Con trai tỷ phú chẳng cần thứ chi, Đi theo tiếng gọi Từ Bi Ẩn cư rừng núi ngày thì xin ăn, Khất sĩ đời sống khó khăn
28/04/2014(Xem: 18225)
Tôi thường nghĩ đến những dòng sông Chỉ nhận rồi cho rất thật lòng Dẫn lối suối khe về với biển Đưa đường kênh rạch chảy qua đồng
27/04/2014(Xem: 19556)
Tháng tư về đó – Em ơi ! Vàng trong ánh ngọc, Sạch ngời tuyết mây. Bốn phương Trời tạnh mưa bay Hoa ưu đàm nở, Phương nầy nguyệt viên.
27/04/2014(Xem: 36095)
BÀI KỆ A-TU-LA (thơ) Vi Tâm Nhân đọc cuốn « Vòng Luân Hồi » của TN Giới Hương (http://quangduc.com/a53177/vong-kho), trong đó có bài kệ Hộ Pháp ủng hộ Phật pháp mà các chùa thường tụng cuối thời kinh, Vi Tâm xin cảm tác bài kệ thành thơ lục bát. A-tu-la quỷ (thuộc quỷ ở trời), từ trứng sanh ra. Sống ở hư không. Có vị phát tâm bảo hộ chánh pháp.
26/04/2014(Xem: 19678)
KHÓC THƯƠNG NGƯỜI MẸ TRẺ VIỆT NAM (Chị: Phan Ngọc Thanh sinh năm 1985 trong vụ chìm phà Sowel) Một mình đi lấy chồng xa Quê hương để lại Cha già Mẹ yêu Nhớ thương cách trở bao chiều Theo chồng con nhỏ tìm nhiều kế phương.