Tìm được chốn về!

30/04/202419:46(Xem: 5764)
Tìm được chốn về!


Biển và mặt trăng

Tìm được chốn về! 




Ồ, lạ quá cứ mỗi năm đến 30 tháng tư,

lòng bâng khuâng xao xuyến !

Chẳng làm được gì ngồi quán nhân duyên

Lưu lạc bốn phương, đâu cũng gặp bạn hiền

Nhiều kiếp xưa chắc hẳn từng thân cận người trí !

Ân vũ lộ nguyện đáp đền thật hoàn mỹ

Lại ngẫm nghĩ chúng ta đang tham gia …

việc giao thông trong dòng chảy cuộc đời,

Cũng có ngày bị cọ quẹt đụng chạm xước trầy

Mà Phúc, họa gồm thu trong chữ Nghiệp

Có những bài học rất đắt giá, cần sự mẫn tiệp

Thăng trầm đầy đủ cung bậc, giúp thấm thía hơn

Đạo tình, ý nghĩa thiêng thiêng trong chữ tri ơn

Để có diện mạo hôm nay,

chính tự mình khơi dậy được tiềm lực !

Có khổ do tâm, thân, hoàn cảnh mới tỉnh thức!

Vì đời người giống cơn gió thoảng, sương, khói , mây

Không hận thù, oán trách, nghiệp mới không gầy

Học được rằng : “Ai rồi cũng đi từ cát bụi

rồi lại hoà mình vào cát bụi,”

Hãy nương tựa tam bảo, mong vượt thoát mọi lồng củi !

Để rồi lại tự mình an ủi

“ hơn 45 năm qua sao còn mãi nặng nề!”

Hãy thức tỉnh cơn mê tìm một chốn về

Mọi vết thương nhẹ, nặng tùy cách uyển chuyển !

Huệ Hương

 


bai_bien_nha_trang


Thành bại & Kỷ luật tự giác! 

Đọc nhiều tác phẩm, rất đồng cảm 

người đã mượn văn thơ nói hộ giùm thực trạng! 

Mênh mông biển đời 

có những con đường chẳng ai muốn đi qua

Vì mọi thứ cần có thời gian nhất định để đơm hoa 

Thực tế chỉ nhận ra khi  trải nghiệm thành bại !

Và quy luật cơ bản : không có gì tồn tại mãi mãi.! 

Đôi khi chỉ số thông minh ( IQ) cao ngất, 

lại không quyết định sự thành công 

Muốn tới  đích đến, cần huân tập kỷ luật tự giác bản thân (1) 

Đằng sau sự ưu tú, phải kiên cường mới vượt qua trở ngại ! 

Mời chiêm nghiệm tư tưởng Lão Tử, 

để mầm giống có ngày thành trái (2) 

Phải chăng thời đại 21 là thời đại của truyền thông 

Trong dòng chảy, cần chuyên học một kỹ năng 

Triển khai kế hoạch, tốt nhất 

kiểm điểm  việc gì mình chưa làm được! 

Lại  mở lòng trao đi, buông ganh tỵ chấp trước! 

Đừng ngại học thói quen tốt của bạn hiền 

Nhưng chớ sao chép thiếu suy nghĩ, vạn sự tuỳ duyên 

Tiếp cận nhanh lý tưởng, nhưng không choáng ngợp 

Mọi thứ cần được điều chỉnh cho phù hợp! 

 Huệ Hương 

———————%%%%%————

(1) Kỷ luật bản thân được định nghĩa rộng là sự kiểm soát có ý thức, nhằm hướng tới kết quả thành công bằng cách vượt qua các trở ngại.

(2) “Biết người khác là thông minh; biết mình là trí tuệ đích thực. Thạo người khác là sức mạnh; làm chủ được bản thân mới là sức mạnh thực sự.” Lão Tử 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/01/2011(Xem: 14496)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 14204)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 13247)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21066)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 12901)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh
19/01/2011(Xem: 14218)
Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám dòng sông miền núi trong lành. Đường tới biển, tới thơ gian khó, Nhưng hãy hòa với biển xanh. Bài thơ tám câu, tám dòng chữ nhỏ, Tám chàng trai miền núi yêu đời. Các anh đi trên trăm đường gian khó, Mũ của mình đừng để rơi!
15/01/2011(Xem: 13582)
hỏng tay ra phố một mình Đêm ba mươi xả buông giành áo cơm Mặc người chộn rộn lo toan Ta tìm ta giữa ngổn ngang dập dìu Phàm phu chen với cao siêu
14/01/2011(Xem: 18130)
Vạt nắng vui đùa cơn gió thoảng nụ cười hoa nở lúc xuân sang chân tình từng bước ru hoang dại mở cánh mai vàng đón ước mơ ta đi tìm đến cửa thiên thanh từ thưở lòng son ngủ giấc dài bao thiên niên kỷ, nhìn mây nước giật mình, thấy bóng vẫn không phai..
14/01/2011(Xem: 14356)
Đã lâu rồi, gặp lại nhau, chúng mình đều già hết. Người bạn thân ở lúc nào đó, nay nhìn lại, cũng khó nhận ra. Mái tóc đã bạc, vầng trán có nhiêu gạch dài, đôi mắt vẫn hoang vu như ngày nào. Tôi mỉm cười vì ngày xưa, anh cũng từng nhìn đôi mắt tôi, thăm dò. Lúc đó, cao hứng làm sao, tôi vội trả lời bằng hai câu thơ nhí nhố của tuổi trẻ “ mắt tôi chứa cả bầu trời. Mắt tôi ôm cả một đời thương yêu”..Thế mà thời gian đã vội trôi qua, phong trần đã cướp đi nhiều thứ trong anh, trong tôi..
11/01/2011(Xem: 14216)
Hôm ấy vào ngày hoa sen nở, Lòng tôi lơ đãng lạc phương nao? Trên tay giỏ hoa dường trống rỗng...