Giấc mộng phù sinh (thơ)

25/04/202411:42(Xem: 6490)
Giấc mộng phù sinh (thơ)




phong canh dep




Giấc mộng phù sinh

   

 

Đời như giấc mộng phù sinh

Nửa chừng tỉnh giấc thấy mình đã xa

Một thời phiếm mộng phù hoa

Tàn cơn gió lạnh như là khói sương

Ngẫm nhìn một đoá liên hương

Trầm lao phủ lối tà dương ngược dòng

Hoa yên nhuộm áo nâu sòng

Đường xa tuyết lạnh vân phong cuối mùa

Rơi nhành trúc lặng vườn thưa

Ai đi giữa lối bông đùa tỉnh mê

Tiếng cười sáo lộng hả hê

Vượt dòng tăm tối tan bề đắng cay

Vạn trùng trăm nỗi lầm may

Về trong tỉnh thức như mây nhẹ bồng

Đoạn trừ tiêu ngã, sắc không

Thường sinh một cõi xuôi dòng giác an.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm

***




Melbourne city




Đừng buồn nhé!

 


Đừng buồn nhé, nở nụ cười mỗi sáng

Bỏ ngoài kia những tán thán khen chê

Bởi lời người như gió thổi sơn khê

Rồi cũng hóa những tàn hương tan vội

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có rối

Hãy bình tâm mở lối để tháo ra

Bỏ xuống đây những gánh nặng hằng hà

Rồi đứng dậy với tâm hồn nhẹ hẫng

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có đắng

Vị đắng kia rồi cũng sẽ tàn phai

Mỗi một ngày nắng sẽ đổi làm hai

Đừng giữ lại những nỗi lòng lạnh lẽo

 

Một đời người đã bao lần khô héo

Những buồn vui hoạn nạn lẫn hơn thua

Đẩy phàm phu trong tham oán dối lừa

Lòng vỡ vụn như sóng ngoài bờ cát

 

Sau đau đớn sẽ là ngày thanh thoát

Chiếc lá xanh tươi mát giữa suối nguồn

Một đời người qua mấy cuộc thảm thương

Mới chợt ước được về nơi tĩnh lặng

 

Người về nhé! ngồi đây và sưởi ấm

Một nhành mây và ngọn nắng cuối mùa

Đã qua rồi những vướng bận hơn thua

Người về dưới mái hiên Chùa thanh vắng

 

Đêm vỗ lại những giấc nồng lành lặn

Rải yêu thương và những hạt từ bi

Nghe chuông lặng, mở tâm hồn an ổn

Bỏ trầm luân và những chuyện tư nghì.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/01/2016(Xem: 19216)
Ngày xưa trong chốn rừng sâu Có bầy khỉ nọ cùng nhau họp đoàn Đếm ra đủ tám mươi ngàn Bầu ra vua khỉ đầu đàn chỉ huy Thân hình vua lớn dị kỳ Lại thêm đầu óc rất chi tuyệt vời. Thế rồi một buổi đẹp trời Họp bầy, vua khỉ ban lời khuyên răn:
15/01/2016(Xem: 21654)
Ngày xưa ở tại ven sông Có chàng khỉ sống ung dung một mình Mạnh sức lực, lớn thân hình Thêm tài nhảy nhót tài tình kể chi. Giữa sông có đảo đẹp kia Bao nhiêu cây cối rậm rì xanh tươi Trái cây ngon ngọt khắp nơi Nào hồng, nào chuối chào mời khỉ ta. Từ bờ tới đảo khá xa May thay có đá nhô ra giữa dòng
15/01/2016(Xem: 12929)
Nhân giỗ đầu của anh Vĩnh Hiền (Phù Du) Mời anh nhấp ngụm sen trà Trần gian cõi rượu, ta bà cõi thơ
14/01/2016(Xem: 13508)
Phải chi mây đã ngừng bay Phải chi gió chỉ nhẹ lay bên thềm Phải chi nắng hỡi đừng lên Phải chi nỗi nhớ đành quên một lần
12/01/2016(Xem: 14293)
Tuyết rơi trắng ngập sân chùa Hồi chuông theo gió đong đưa gợi thiền Tâm bất vọng quán nhân duyên Trần gian một chuỗi ưu phiền không tên Bạc đầu còn giấc ngủ quên Dẫu mai thức dậy cũng miền chiêm bao Thả neo đời giữa lao xao Để cho tĩnh lặng đi vào cõi chân
12/01/2016(Xem: 16443)
Trang Nhà Quảng Đức chúc xuân Đạo tràng Tu viện một lòng hướng quê “Dê” đi năm “khỉ” lại về “Tâm Viên Ý Mã” nguyện thề phải tu Là “khỉ” tâm rất lu bu Lăng xăng chạy nhảy oán thù tạo gieo
11/01/2016(Xem: 17818)
Tiền thân Đức Phật một thời Từng là chú khỉ sống nơi khu rừng Thân hình to lớn hào hùng Xiết bao mạnh mẽ, vô cùng thông minh, Nhân từ nổi tiếng rừng xanh Giúp người hoạn nạn tâm thành chứa chan. Một ngày rực rỡ ánh vàng Nắng trời tỏa ấm, gió ngàn vờn quanh
09/01/2016(Xem: 21963)
Thiên nhân hỏi: - Thanh kiếm nào sắc bén nhất? Chất độc nào tàn hại nhất? Ngọn lửa nào dữ dội nhất? Bóng đêm nào đen tối nhất? - Đức Phật trả lời: Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất, dục vọng là chất độc tàn hại nhất, đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất, vô minh là bóng đêm đen tối nhất.
09/01/2016(Xem: 12589)
Theo “ngũ dục” (1) sẽ làm mờ chân tánh Khiến bao người phải lụy hại thân tâm Áng mây che tâm trí lắm mê lầm Bao kẻ chết cũng bởi vì ngũ dục: Vàng ngọc của tiền “tài” luôn thôi thúc Biết bao người ham muốn phải chạy theo Tưởng đâu rằng có nó sẽ hết nghèo
09/01/2016(Xem: 13653)
Xưa kia ở chốn núi rừng Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm Họp bầy nô rỡn quanh năm, Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng Có cây cổ thụ nhiều tầng Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh trăng. Giếng sâu. Dưới đáy nước trong Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi! Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này