Giấc mộng phù sinh (thơ)

25/04/202411:42(Xem: 6508)
Giấc mộng phù sinh (thơ)




phong canh dep




Giấc mộng phù sinh

   

 

Đời như giấc mộng phù sinh

Nửa chừng tỉnh giấc thấy mình đã xa

Một thời phiếm mộng phù hoa

Tàn cơn gió lạnh như là khói sương

Ngẫm nhìn một đoá liên hương

Trầm lao phủ lối tà dương ngược dòng

Hoa yên nhuộm áo nâu sòng

Đường xa tuyết lạnh vân phong cuối mùa

Rơi nhành trúc lặng vườn thưa

Ai đi giữa lối bông đùa tỉnh mê

Tiếng cười sáo lộng hả hê

Vượt dòng tăm tối tan bề đắng cay

Vạn trùng trăm nỗi lầm may

Về trong tỉnh thức như mây nhẹ bồng

Đoạn trừ tiêu ngã, sắc không

Thường sinh một cõi xuôi dòng giác an.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm

***




Melbourne city




Đừng buồn nhé!

 


Đừng buồn nhé, nở nụ cười mỗi sáng

Bỏ ngoài kia những tán thán khen chê

Bởi lời người như gió thổi sơn khê

Rồi cũng hóa những tàn hương tan vội

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có rối

Hãy bình tâm mở lối để tháo ra

Bỏ xuống đây những gánh nặng hằng hà

Rồi đứng dậy với tâm hồn nhẹ hẫng

 

Đừng buồn nhé dẫu cuộc đời có đắng

Vị đắng kia rồi cũng sẽ tàn phai

Mỗi một ngày nắng sẽ đổi làm hai

Đừng giữ lại những nỗi lòng lạnh lẽo

 

Một đời người đã bao lần khô héo

Những buồn vui hoạn nạn lẫn hơn thua

Đẩy phàm phu trong tham oán dối lừa

Lòng vỡ vụn như sóng ngoài bờ cát

 

Sau đau đớn sẽ là ngày thanh thoát

Chiếc lá xanh tươi mát giữa suối nguồn

Một đời người qua mấy cuộc thảm thương

Mới chợt ước được về nơi tĩnh lặng

 

Người về nhé! ngồi đây và sưởi ấm

Một nhành mây và ngọn nắng cuối mùa

Đã qua rồi những vướng bận hơn thua

Người về dưới mái hiên Chùa thanh vắng

 

Đêm vỗ lại những giấc nồng lành lặn

Rải yêu thương và những hạt từ bi

Nghe chuông lặng, mở tâm hồn an ổn

Bỏ trầm luân và những chuyện tư nghì.


Sàigòn 21/4/2024

An Tường Anh

Võ Đào Phương Trâm



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/04/2016(Xem: 13625)
Toả ngát hương thơm khắp cảnh thiền Viện Tu Quảng Đức chốn như nhiên Tiếng chuông Tịnh Độ vang trần thế Nhịp mõ trần gian lắng cõi tiên Sớm sớm kinh thông ngời Phật Pháp Chiều chiều tĩnh ngộ dứt chư duyên Quy Y Tam Bảo bừng tâm thức Viên mãn niềm tin toại ước nguyền.
13/04/2016(Xem: 12719)
Quảng Đức Viện Tu chính cửa Thiền Uy nghi tráng lệ cõi non tiên Cảnh chùa khuya sớm sương mờ phủ Danh thắng ngày trưa nắng diệu hiền Phật Pháp không lầm theo nhân quả Chúng sanh tỏ ngộ trút ưu phiền Chuông ngân sớm tối thêm thanh tịnh Đuốc tỏa từ bi sáng mọi miền.
09/04/2016(Xem: 14051)
Con trăng bỏ chợ lên non Con cá vẫy lội Con đời vẫn trôi Đêm cuộn mình theo cánh gió Hoà trong tiếng thở không gian Ngày viễn chinh Đêm viễn chinh Trần gian xôn xao gió bụi
08/04/2016(Xem: 27045)
Nguyệt San Chánh Pháp, bộ mới, số 53, tháng 04 năm 2016, Những ngọn gió cuối mùa (hay đầu mùa?) đi ngang vườn cây vừa đơm lá mới. Những cánh hoa rơi còn vương vãi nơi này nơi kia, dưới những gốc cây lớn, nhỏ. Thỉnh thoảng, bụi và rác tung mù mịt theo gió. Gió qua rồi, rác nằm im, mà bụi hãy còn lơ lửng trong không. Bầu trời cuồn cuộn mây xám như thể chuẩn bị cho một cơn mưa lớn. Nhưng không. Chỉ có những hạt nước, nhỏ như bụi, lất phất rơi xuống thềm rêu xanh.
04/04/2016(Xem: 16092)
Mùa Phật Đản lại đến rồi - Thiệp Hồng thân gởi kính mời tham gia - Mọi người nô nức gần xa - Khắp nơi chào đón Phật Đà Đản Sanh
04/04/2016(Xem: 13051)
Đại Lễ Phật Đản mừng ngày - Ngài về thị hiện lành thay Ta Bà! - Chúng sanh quy kính thiết tha - Đấng Vô Thượng Giác Phật Đà Thế Tôn ( Phật Thích Ca )
28/03/2016(Xem: 13323)
Dâng dòng thơ Đạo an vui - -Nhiệm mầu pháp giới Mẹ cười mỉm chi - Câu kinh gửi gắm trang dài - Âm ba vi diệu một ngày Mẹ nghe
28/03/2016(Xem: 13005)
Tìm từ quá khứ cổ kinh - Tìm lên núi đỉnh thiêng linh chóp vàng - Tìm trên mấy cõi thiên đàng -Tìm qua cảnh giới Niết Bàn hành thâm
27/03/2016(Xem: 25452)
Mượn thân thái tử vào đời - tứ Đẩu Suất hiện làm người trần gian - mượn cung điện ngọc huy hoàng
24/03/2016(Xem: 14235)
Ta từ một cõi tử sinh Về đây hội ngộ hết mình tha nhân Tấm thân ngũ uẩn muôn phần Phân ra trăm mặt lên ngàn hát ngâm Trợt chân tắm mát suối trăng Nghe lòng của nước bâng khuâng thì thào Nghe tim trái đất đập mau Hành tinh nghiêng ngửa lửa vào bình minh Hồn ta khờ dại làm thinh Nhận ra thấy lại tóc mình bạc phơ Ý trong dệt cửi lời thơ Mắt ngoài góp nhặt đường tơ hao mòn Vô thường bản thể cỏn con