Nụ cười Chân Như

25/04/202406:34(Xem: 6528)
Nụ cười Chân Như

nu cuoi
Nụ cười Chân Như


Thử một lần buông xả
Nhận biết Xuân đã về
Không bận lòng, hối hả
Hạnh phúc ngoài cơn mê.

Chỉ cần có Chánh niệm
Tiếp xúc.. tâm không lời
Mỉm cười cùng cây cỏ
Chợt hoa lòng thắm, tươi!.

Chỉ cần nghe lá rơi
Ừ! bốn mùa sinh, diệt..
Đời có gì chắc thiệt!
Biết vậy, lòng yên vui..

Chỉ cần nhìn suối trôi
Vạn duyên không dừng lại
Mặc! để dòng xuôi mãi..
Ta tháng ngày thảnh thơi..

- Mấy mươi năm trong đời
Bao lâu mà.. hờ hững?!
Tịnh Độ chẳng xa vời
Lắng tâm, liền cảm nhận..

Chỉ cần trong Tĩnh lặng
Khoảnh khắc chạm muôn trùng..
Nghe chim trời, mây nước
Cất lên lời vô chung..

Chỉ cần sống ung dung..
Bến bờ ngay thực tại
''Không bước, không dừng lại
Mà qua dòng bộc lưu..''
- Bụt vẫn cười Chân Như
Giữa hai miền mưa, nắng...

Sadhu, Sadhu!!
Như Nhiên.
Thích Tánh Tuệ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/02/2011(Xem: 16194)
Lá xanh cõng nắng sang mùa Phất phơ sương khói hiên chùa gọi nhau Làm thơ, hoa cỏ chụm đầu...
13/02/2011(Xem: 62555)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 15483)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 12233)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17971)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 16044)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 15751)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 16086)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 14535)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21966)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền