Vinh Danh Chiến Sĩ Trận Vong

13/04/202417:15(Xem: 9382)
Vinh Danh Chiến Sĩ Trận Vong
 
 
 nen huong tuong niem


Vinh Danh
Chiến Sĩ Trận Vong


 
Các anh là chiến sĩ oai hùng
Hiên ngang chiến đấu khắp mọi vùng
Chí cả sáng ngời như Nhật Nguyệt
Dâng hiến đời vì lợi ích chung.
Các anh là chiến sĩ tài hoa
Vạn tâm hồn là vạn tinh hoa
Sống hiên ngang trong thời ly loạn
Vì nước vì dân dạ sắt son.
Tuổi thanh xuân hiến tặng cho đời
Mộng công hầu chẳng chút vấn vương
Sơn lâm phong vũ rèn tâm chí
Nghiệp cả không ngoài giữ biên cương.
Lướt gió băng rừng anh chiến đấu
Thân run lạnh trong cơn mưa sầu
Lội suối vượt đồi anh lùng giặc
Cho bé thơ ngon giấc đêm thâu.
Khi tang thương sen hồng chỉ lối
Lúc khổ đau nhân đạo nương về
Dù nhọc nhằn hiểm nguy trôi nổi
Vẫn sống trọn tận nguồn đam mê.
Thư anh viết trữ tình lãng mạn
Chuyện tình yêu biển cả mênh mang
Là trăng mơ rừng xanh gió mát
Là mây trắng giữa trời thiên thanh.
Nhạc anh mượt mà trăm hoa nở
Bể rộng sông dài nối tiếp nhau
Chiến trường đẫm máu từng hơi thở
Tặng nhân gian nỗi nhớ niềm đau.
Thơ anh chan chứa niềm nhớ thương
Người em gái nhỏ nơi hậu phương
Bà mẹ già ngày đêm mong đợi
Mùa Xuân này con có về chơi?!!!
Mấy mùa xuân súng thấy tiếng pháo
Ngắm trăng sao mơ ước hòa bình
Trăng rừng mờ nhạt đời hư ảo
Ai còn ai mất hận chiến chinh.
 
Khăn tang trắng một dải quê hương
Tiễn đưa anh ngậm ngùi tiếc thương
Anh hỡi anh! Người anh lính chiến
Thịt gởi xương trao khắp mọi miền.
Anh nằm xuống cho người được sống
Khí anh hùng quyện hồn núi sông
Sử xanh được viết bằng huyết lệ
Vinh danh người chiến sĩ trận vong.
 
Trí Lạc



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/10/2014(Xem: 15566)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 23128)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 15635)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 16288)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 22749)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 16301)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 16085)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 15637)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 16643)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 16002)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy