13_Hốt Nhiên Giựt Mình (thơ)

29/03/202408:26(Xem: 17905)
13_Hốt Nhiên Giựt Mình (thơ)

thay thong tru-9thay thong tru-3
thay thong tru-5
thay thong tru-2thay thong tru-1

HỐT NHIÊN GIỰT MÌNH
Kính tặng Đại Đức
Giảng Sư Thích Thông Trụ


Đường về Tịnh Độ mấy phương
Hành trang quang gánh Giới hương đồng hành
Dấn thân kiên định chí thành
Vượt qua những thói phàm sanh ưu phiền
Cho mình giây phút an yên
Để nhìn thật kỹ nhân duyên quanh mình
Kiến hành trực diện vô minh
Từ đâu khổ lụy tử sinh luân trầm
Quả xưa chiêu cảm âm thầm
Hữu vi tạo tác nhọc tâm vô thường
Lắm khi họp chợ giữa đường
Lăng xăng đấu giá bán buôn não phiền
Vẫn còn tích chút Phật duyên
Cận kề cái chết hốt nhiên giựt mình
Tư duy Tín Giải Nguyện Hành
Tựa nương Tam Bảo thuần thành toàn tâm
Niệm hồng danh Phật tinh cần
Nhất tâm bất loạn nhiếp tâm hành trì.
Và luôn niệm giới niệm quy
Ngày ngày giải thoát tiệm ly não phiền.

28.3.2024
Minh Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/11/2011(Xem: 13224)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 12156)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 31612)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 14569)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 15629)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 26130)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 13928)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 23639)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 15896)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,
22/08/2011(Xem: 14300)
Mưa tạnh đầu non lá rung sương Lửa trại còn un khói hoang đường Vằng vặc đêm dài trăng mười sáu...