Em Tôi (thơ)

27/03/202413:21(Xem: 5908)
Em Tôi (thơ)



nghe dap da



Em Tôi


Em tôi đập đá mua hạt vàng
Đôi tay rướm máu nắng chang chang
Mồ hôi mặn hay giọt lệ đắng
Khóc tuổi thơ từ thuở mất cha.
Em tôi bán từng tấm vé số
Ngày lang thang trên mọi nẻo đường
Tối về lấy vỉa hè làm tổ
Đêm ngủ mơ vòng tay yêu thương.
Em tôi giữa chợ ngửa tay xin
Lạy ông ba rộng lượng từ bi
Chút tiền con mua cơm độ nhật
Hay lót lòng nửa ổ bánh mì.
Em tôi phụ mẹ bán hàng rong
Cười lặng lẽ chịu phận long đong
Áo mỏng sờn vai nhiều mảnh vá
Co ro trong cơn rét mùa đông.
Em tôi muốn thoát đời lận đận
Bán thanh xuân mơ chốn thiên đường
Có đâu ngờ thân vương sầu hận
Nơi xứ người ngậm nỗi đau thương.
Em tôi trước trường đứng lặng câm
Mắt u buồn tủi đời tối tăm
Thèm lắm tiếng học trò đọc sách
Nghe thật gần sao quá xa xăm.
Những mảnh đời tuổi trẻ Việt Nam
Tôi chứng kiến trên đường cái quan
Trong phố hẹp ngõ làng u tối
Kể từ ngày nước mất nhà tan.
Ai đem bạo lực xóa nhòa hết
Di sản nhân bản của một thời
Đạo đức suy đồi lễ nghĩa chết
Người sống như những con ma đời.
Hạt tình thương chứa đầy mười phương
Gieo xuống trần nẩy mầm xanh tươi
Cầu mong tâm thành tròn ước nguyện
Cho em tôi có được nụ cười.

Trí Lạc

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2017(Xem: 11499)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18336)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 12613)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 10753)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 11031)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 15614)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13168)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 13091)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 12199)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 13877)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân