Nụ Cười Quán Âm (thơ)

21/03/202418:58(Xem: 6765)
Nụ Cười Quán Âm (thơ)



bo tat quan am


Nụ Cười Quán Âm

 

Hoa thơm cỏ lạ ven đường

Thảnh thơi từng bước dạo vườn thiên nhiên

Thái dương hồng rực chân thiên

Hồng tươi vạn vật mọi miền đẹp xinh

Lối mòn dẫn đến Quang Minh

Trên đồi yên đứng một mình tịnh tâm.

Đường về qua tượng Quán Âm

Hoa từ bi nở thành tâm nguyện cầu 

Cầu cho nhân loại hết sầu

Thảnh thơi an sống bạc đầu còn thơ.

Cuộc đời không là giấc mơ

Ở trong hiện thực từng hơi thở nồng.

 

***

 

Phải chăng con thấy Mẹ cười

Đóa sen hồng nở giữa trời trang nghiêm

Ngàn hoa vui với Mẹ hiền

Reo mừng múa hát chư thiên họa lời

Hân hoan điệu nhạc vui tươi

Ra về nhớ mãi nụ cười Quán Âm.

 

Trí Lạc

 

CHẲNG PHẢI TÔI

 

Mười năm tu học với đạo tràng

Trước là tôi nay chẳng phải tôi

Thân này giả tạm do duyên hợp

Tâm vọng pháp huyễn chẳng phải tôi.

 

Nghe giảng pháp ghi lại thành thơ

Thơ đủ duyên hoá thành ca khúc

Duyên nhạc, duyên tài, duyên ca sĩ

Thưởng thức rồi thật chẳng phải tôi.

 

Mười năm tu học với đạo tràng

Di Đà, Ba La Mật, Viên Giác

Cực lạc ta bà còn phân biệt

Còn sông còn núi chẳng phải tôi.

 

 

 

Mượn ý người xưa viết áng văn

Văn tải đạo lời hay ý đẹp

Mỹ từ chau chuốt dòng tâm thức

Đọc đi đọc lại chẳng phải tôi.

 

Mười năm tu học với đạo tràng

Thời gian dính mắc theo ý niệm

Pháp trần lưu lạc trong tàng thức

Quay tới quay lui chẳng phải tôi.

 

Bốn mùa vận chuyển giữa hư không

Nhân quả, vô thường, vô ngã, không

Duyên sinh hợp tán biến vạn pháp

Chân lý vi diệu chẳng phải tôi.

 

Mười năm tu học với đạo tràng

Khách phong trần lang thang không hướng

Chủ si mê quên đường lạc lối

Năng sở đối diện chẳng phải tôi.

 

Tách trà xanh chứa đựng pháp mầu

Chiếu sáng khắp mười phương thế giới

Ngay đại định hiển lộ Bản Tánh

Sanh tử luân hồi chẳng phải tôi.

 

Trí Lạc

 

 

 

 

OAI NGHI ĐỨC HẠNH

 

Khi đi thì biết mình đi

Từng bước vững chãi chẳng ly đạo tràng

Giữ người ngay thẳng nghiêm trang 

Thân tâm hòa hợp lạc bang hiện tiền.

Khi đứng chớ nên ngả nghiêng

Xiêu vẹo trước gió theo chiều lung lay

Hãy đứng như tùng bách ngay

Tuyết phủ chẳng ngại theo ngày tháng vui.

Khi ngồi hơi thở vào ra

Tay lần chuỗi hạt niệm A Di Đà

Tịnh độ tại cõi ta bà

Nhiệm mầu giây phút Phật là tâm ta.

Khi nằm là lúc nghỉ ngơi

Buông xả thư giãn quên đời nhiễu nhương

Quán chiếu sống với tình thương

Tạ ơn người đã chung đường sẻ chia.

Khi nói nhớ hạnh Quán Âm

Lắng nghe ái ngữ diệu âm giúp người

Ban vô ý lẫn nụ cười

Ngàn năm trăng mãi sáng ngời không gian.

Khi ăn hạt ngọc của trời

Cảm niệm vạn pháp vì đời duyên sanh

Giữ tâm thanh tịnh trong lành

Tuân lời Phật dạy thiện hành ác xa.

Khi uống nhớ nguồn nước trong

Nhớ ơn cha mẹ ẵm bồng trên tay

Nhờ ai có được thân này

Nguyện lòng báo hiếu sâu dầy dưỡng sinh.

 

Trí Lạc

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/12/2015(Xem: 12207)
Dưới chân núi bụi hồng hồng Vó chân dã mã lồng lồng vô cương Thời gian tan đọng nắng sương Ngày mai mất dấu trên đường phẳng phiu.
30/11/2015(Xem: 12727)
Không cầu Không nguyện Vô âm Mắt nhìn sâu thẳm thậm thâm lòng mình Phật ngoài hiển lộ thiêng linh Phật trong tâm của chính mình cũng an. Không thề Không kể Không than
30/11/2015(Xem: 12729)
Về đây ngồi dưới cội già Nguồn xưa tiên tổ ông bà xới vun Nặng lòng tim nhịp yêu thương Lệ rơi trái lối ngược đường vào trong Thẹn thay hồ thỉ tang bồng
30/11/2015(Xem: 10637)
Chân trần đạp núi băng nương Tóe tươm máu đỏ bón ươm chồi mầm Thiêng liêng tỏa ngát hương trầm Bài ca ngất ngưỡng, chiêng cồng âm vang
30/11/2015(Xem: 12304)
Rồi cũng qua đi những nhọc nhằn Đường đời mấy độ bước trầm, thăng Niềm vui, nỗi khổ tìm mây khói Còn lại yên bình mỗi bước chân.
14/11/2015(Xem: 14537)
Khi ta hộ trì cho chính ta là ta đang hộ trì cho người khác. Khi ta hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì cho chính ta. - Này các thầy, thế nào là trong khi hộ trì cho mình ta hộ trì cho người khác? Và thế nào là trong khi hộ trì cho người khác là ta đang hộ trì co mình ? Bằng cách nhẫn nhịn, bất hại và tình thương. Khả năng giúp đỡ người khác của ta hoàn toàn phụ thuộc vào sự vững vàng và quân bình của chính mình. (Kinh Tương Ưng Bộ 47.19) Namo Buddhaya
12/11/2015(Xem: 19441)
Sinh ra trên mảnh đất quê hương miền Trung; Quảng Ngãi là một trong những tỉnh nghèo nhất của Việt Nam. Khí hậu rất khắc nghiệt. Nắng gắt bỏng da giữa mùa hè, lạnh buốt da thịt giữa mùa đông. Bảo táp, lụt lội liên miên hằng năm. Do đó dân vùng quê xứ tôi sinh ra và lớn lên trong cảnh bần hàn thiếu thốn tất cả mọi mặt; thêm vào đó là thời kỳ chiến tranh loạn lạc liên miên, chỉ mong sao học cho đến hết tiểu học cũng là điều khó huống hồ là đi xứ khác học, được đi ra nước ngoài học và nay được định cư nơi xứ sở may mắn nầy.
27/10/2015(Xem: 13098)
Trên dưới Trời “ta” là người độc nhất Chỉ có “ta” quyết định hết mọi điều “Ta” tu hành bao nghiệp chướng đều tiêu Theo ngũ dục “ta” tốn nhiều năng lực “Ta” phụng sự khiến lớn dần công đức Hưởng thụ thời “ta” đày đọa phước tiêu Để sinh tồn “ta” tạo tội đủ điều Khi giác ngộ “ta” quay đầu là bến
25/10/2015(Xem: 14623)
Những máy bay ném bom chiến lược tàng hình trông dễ sợ. Những hỏa tiễn siêu thanh liên lục địa xé trời như sấm nổ. Những tàu ngầm âm thầm dưới đáy biển mang đầu đạn hạt nhân. Người ta bảo đó là những phương tiện giữ gìn hòa bình thế giới. Rồi biết bao phi cơ tàng hình mang đầy hỏa tiễn. F-22, F-16, F-35… Những biệt kích, lực lượng đặc nhiệm mang đầy vũ khí ít người biết. Trên không máy bay không người lái rình mò.