Lời Sanh Tử (thơ)

17/03/202419:29(Xem: 7211)
Lời Sanh Tử (thơ)

loi sanh tu
LỜI SANH TỬ


Tông môn huynh đệ và Tăng chúng Vĩnh Minh Tự Viện Thành Kính Phân Ưu cùng Thầy Nguyên Chánh cùng gia đình. Anh Trần Văn Hùng, pháp Danh Nguyên Vương, anh ruột Thầy Nguyên Chánh vừa mới từ trần. Nguyện cầu hương linh siêu sanh Tịnh độ.


Người thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa
Tiếng gào than xé nát cả khung chiều
Giọt mưa lạnh cũng mặn cùng môi đắng
Truông cát dài chân ai bước liêu xiêu.

Người thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa
Nén nhang thơm chẳng ấm chỗ người nằm
Hồi chiêng trống gọi hồn về chứng giám
Điệu kèn buồn da diết cõi trăm năm.

Người thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa
Tiếng gào than làm lạc giọng kinh sư
Chiều cố lý nghe ra lời sanh tử
Một thoáng buồn len lõi giữa tâm tư.


Quảng Trị, chiều cuối Xuân (17-3-2024)
Nhất Thanh Thích Nguyên Hiền

🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️




432380510_990736743056557_5192119242827765997_n


LẼ VÔ THƯỜNG
Kính họa bài thơ của TT Nguyên Hiền


Trông thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa

Cảnh buồn thương như xé cả nương chiều

Mưa lất phất giọt rơi từng sợi đắng

Trạng cát mờ chân kẻ bước liêu xiêu



Trông thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa

Khói sương chiều phủ lạnh chốn anh nằm

Hồi mõ tụng đưa hồn về cõi Phật

Hết kiếp người đâu gặp cả ngàn năm!



Trông thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa

Thương tiếng gào nào át giọng kinh sư

Lẽ vô thường sao há buồn sinh tử.

Chuyện chia ly ngẫm thế dịu sầu tư.



SG, 17/03/2024

PT. Minh Đạo (kính hoạ)







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2014(Xem: 42300)
Vào năm 2007, có thêm 13 kỷ lục Phật Giáo Việt Nam (PGVN) được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) & Báo Giác Ngô công bố rộng rãi. Trong số đó, xin nhắc lại một kỷ lục: “Ngôi Chùa Có Bản Khóa Hư Lục Viết Trên Giấy Lớn Nhất Việt Nam- Bản kinh do cư sĩ Đặng Như Lan viết tại chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3, TP.HCM năm 1966. Bản kinh viết dựa theo Khóa hư lục của Trần Thái Tông (1218-1277) có kích thước rộng 1,78m, dài là 2,7m, hiện đang được trưng bày tại chùa Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh”.
24/09/2014(Xem: 19702)
Ngọn núi nhỏ Phổ Đà, còn được gọi là Núi Ông Sư, thuộc địa phận làng Xuân Tự, xã Vạn Hưng, huyện Vạn Ninh- tỉnh Khánh Hòa, cách thành phố biển Nha Trang khoảng 50 cây số về hướng Bắc, có hình thù của một “ông Tượng” nằm giữa một vùng mây nước hữu tình, tứ bề sơn thủy làng mạc bao bọc tạo nên một bức tranh phong cảnh bàng bạc thơ mộng và thiêng liêng ấm cúng.
24/09/2014(Xem: 15948)
Thôi, chia tay tiễn một người Căn duyên đã dứt, xa rời trần gian Chia buồn gia quyến chít tang Chia xa người khuất, suối vàng đón linh Đã xong, sống trải hết tình Tàm quý học đạo, tịnh thanh tâm thường
23/09/2014(Xem: 17540)
Nỗi trôi từ độ vô minh Đớn đau từ thuở thác sinh làm người. Sóng dồi bão dập ... tả tơi Đời tan tác mộng , nghiệp phôi pha tình.
22/09/2014(Xem: 15063)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 16802)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 20659)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 15091)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 15297)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 18687)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,