Cội Nguồn (thơ)

12/03/202409:41(Xem: 6670)
Cội Nguồn (thơ)

 
que huong


Cội Nguồn

 

Đây dòng sông thanh

Như tấm thảm xanh

Đưa người về cội

Ngày tháng yên lành.

 

Giọt sương tinh nguyên

Chân dung mẹ hiền

Ngọt ngào hương sữa

Mẫu tử tình thiêng.

 

Chim bay giữa trời

Hoài bão đầy vơi

Tấm lòng trinh bạch

Nhuốm bạc bụi đời.

 

Mây êm đềm trôi

Về miền xa xôi

Quê hương réo gọi

Rã rời hồn tôi.

 

Ai hát bên sông

Thương người đợi mong

Nửa đời hiu quạnh

Về đâu đêm Đông!?

 

Trí Lạc


chua mot cot

 

Nguồn Cội

 

Hạc bay về chốn thiên đường

Người ngồi tự tại bốn phương gió về

Hạc bay thôi hết đam mê

Chỉ còn nguồn cội con đê tre làng

Đồi hồng cát lượn ngút ngàn

Sông xanh lấp lánh muôn vàn ánh sao

Chú mục đồng kéo mo cau

Mình trâu ngất ngưởng diều cao giữa trời

Cô thôn nữ mỉm miệng cười

Chừng như tiếng sáo chơi vơi gợi mời

Áo bà ba cô khoe đời

Mặn mà chất phác rạng ngời tình quê

Anh nông phu bên bờ đê

Vững tay cuốc mạnh tràn trề sức trai

Mồ hôi đổ dưới nắng mai

Thấm vào mạch đất tương lai vun bồi

Mây trôi thơ thẩn trên đồi

Giọng hồ êm ái bồi hồi ngất ngây

Vài bô lão dưới bóng cây

Quanh bàn tiệc nhỏ vui vầy chuyện xưa

Một đời giãi nắng dầm mưa

Thức khuya dậy sớm đậu dưa bắp cà

Yêu thương nắng sớm chiều tà

Mái tranh vách đất tiếng gà canh ba

Khuyên con cháu sống thật thà

Đất cha phải quý ruộng nhà phải trông

Mai này lúa chín đầy đồng

Dưới trăng múa hát trời không phụ người

Trời người không thể tách rời

Cũng như nguồn cội với người bất phân.

 

Trí Lạc

 


vn map

Tôi Là Người Việt Nam

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam

Luân lưu dòng máu rồng tiên

Chào đời giữa binh lửa oan khiên

Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền

Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng

Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến

Thương quê hương

Thương kiếp người giãi nắng dầm sương

Tuổi thanh xuân vàng theo chính chiến

Trơ trọi lạc lõng như chiếc lá bên đường

Mộng chinh nhân vỡ tan tành

Cơn hồng thủy, cờ màu đỏ giang sơn

Lưu lạc tha phương

Ôm nỗi sầu viễn xứ

Làm thân lãng tử bạc đầu xanh.

 

                      *

                     **

 

Tôi không phải là thi nhân

Cũng chẳng là nhà văn

Tôi chỉ là một kẻ cuồng si

Trong giây phút

Hoa lòng bừng nở tỏa hương với gió trăng

Nghe tiếng đàn trầm bổng mà nhớ thương

Nhìn mưa bay hắt hiu chạnh lòng khóc mẹ

Ngắm sông xanh hoài vọng cố hương

Một ngày

Lửa hạ rực cháy xương phủ trắng đường

Trong khoảnh khắc

Hồn rung rẩy

Huyết lệ tràn trang giấy.

 

                         *

                        **

 

Tôi chẳng phải là phù thủy

Có phép mầu biến hóa vạn năng

Tôi chỉ là một tên ngông cuồng ngổ ngáo

Tự ban cho mình một đặc quyền: nhận và tặng

Tôi nhận hết nhọc nhằn đau khổ

Cùng thiệt thòi thua lỗ

Ướp mật gia hương vị

Tặng lại cho đời những bông hoa kiều mỹ

Dị kỳ

Giữa vườn hoa muôn sắc muôn hương

Cho đời bớt bi thương.

 

                               *

                              **

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam.

 

Trí Lạc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/11/2017(Xem: 13692)
Một hôm thuyết pháp trở về, Phật cùng đệ tử đang đi trên đường , Chợt đâu thấy một anh chàng, Lùa bầy bò chạy nghênh ngang reo hò.
18/11/2017(Xem: 15055)
Ngày xưa trong chốn rừng sâu, Có bầy khỉ nọ cùng nhau họp đoàn, Đếm ra đủ tám mươi ngàn, Bầu ra vua khỉ đầu đàn chỉ huy
14/11/2017(Xem: 28143)
Bản Ản đã có hiệu lực về tác phẩm "Việt Nam Thi Sử Hùng Ca"
14/11/2017(Xem: 21842)
Ra mắt tập thơ "Như mây đầu núi" của Hàn Long Ẩn - Vườn hoa vô ưu... Chiều nay 17-6, trong không gian thân mật và ấm cúng tại lầu 1 nhà hàng chay Đóa sen vàng trên trên đường Cao Thắng, nhà thơ Hàn Long Ẩn đã có buổi giao lưu trong tình thân hữu đạo vị nhân tập thơ Như mây đầu núi vừa được in còn thơm mùi mực. Thi ca với tác giả là những tâm tình tự nhiên trong đời sống đạo, nói như cư sĩ Nguyên Giác, "Và những trang thơ Như mây đầu núi tựa như những vườn hoa vô ưu vậy!”.
14/11/2017(Xem: 12385)
Đến đi là chuyện cuộc đời Tử sanh là chuyện muôn đời xảy ra Duyên sanh trong cõi người ta Hổ tương từng phút chan hoà nắng mai .
13/11/2017(Xem: 11338)
Tóc đã bạc mà cuộc đời chẳng mỏi Tuổi đã già nhưng tâm nguyện bao la Phụng sự đời lẫn đạo sớm chiều qua Hàng hậu học muôn đời luôn ghi nhớ .
12/11/2017(Xem: 35819)
Có tu có học có hành Đêm ngày tự có phước lành phát sanh Không tu không học không thành Dù trăm tài sản cũng đành bỏ đi .
08/11/2017(Xem: 22993)
Vô tình lũ bủa cảnh tang thương Thê tử cút côi giữa đoạn trường Biết cuộc vô thường giăng mọi nẻo Nên đời hữu hạn mắc tai ương Bàng hoàng giã biệt mùa thu úa Tức tưởi chia lìa buổi lập đông Tựa cửa con thơ ngồi ngóng đợi Ơi Trời ! có thấy tội tình không? Ơi Trời ! sao thả nước mênh mông Răng nỡ rẽ chia nghĩa vợ chồng Luyến tiếc thân bằng đau đớn dạ Nhớ nhung quyến thuộc tái tê lòng Mơ mòng bóng dáng khi thăm ruộng Mường tượng hình Cha lúc xuống đồng… Tịnh độ hoa sen vừa hé nở Nguyện cầu thần thức đến tây phương
07/11/2017(Xem: 12307)
Buông xả hết, Phật vào rừng khất thực Quán chiếu Thiền sáng đạo cứu chúng sanh Giáo Pháp Ngài dùng trải nghiệm thực hành Đặng giác ngộ và hoàn toàn giải thoát
07/11/2017(Xem: 11828)
Mỗi năm sinh nhật lại về Tuổi đời chồng chất cuộc đời chóng qua Ta ngồi quán lại thân ta Công cha nghĩa mẹ nuôi ta nên người . Ân Thầy giáo dưỡng trở nên Thành người hữu dụng vững bền bước đi Ta đi gieo rắc từ bi Noi gương Đức Phật tránh đi khác đường . Bình minh lóng lánh hạt sương Nắng vàng toả sáng tình thương trải dài Thoáng qua đã sáu mươi hai Tình yêu còn mãi tháng ngày trong ta .