Cội Nguồn (thơ)

12/03/202409:41(Xem: 6559)
Cội Nguồn (thơ)

 
que huong


Cội Nguồn

 

Đây dòng sông thanh

Như tấm thảm xanh

Đưa người về cội

Ngày tháng yên lành.

 

Giọt sương tinh nguyên

Chân dung mẹ hiền

Ngọt ngào hương sữa

Mẫu tử tình thiêng.

 

Chim bay giữa trời

Hoài bão đầy vơi

Tấm lòng trinh bạch

Nhuốm bạc bụi đời.

 

Mây êm đềm trôi

Về miền xa xôi

Quê hương réo gọi

Rã rời hồn tôi.

 

Ai hát bên sông

Thương người đợi mong

Nửa đời hiu quạnh

Về đâu đêm Đông!?

 

Trí Lạc


chua mot cot

 

Nguồn Cội

 

Hạc bay về chốn thiên đường

Người ngồi tự tại bốn phương gió về

Hạc bay thôi hết đam mê

Chỉ còn nguồn cội con đê tre làng

Đồi hồng cát lượn ngút ngàn

Sông xanh lấp lánh muôn vàn ánh sao

Chú mục đồng kéo mo cau

Mình trâu ngất ngưởng diều cao giữa trời

Cô thôn nữ mỉm miệng cười

Chừng như tiếng sáo chơi vơi gợi mời

Áo bà ba cô khoe đời

Mặn mà chất phác rạng ngời tình quê

Anh nông phu bên bờ đê

Vững tay cuốc mạnh tràn trề sức trai

Mồ hôi đổ dưới nắng mai

Thấm vào mạch đất tương lai vun bồi

Mây trôi thơ thẩn trên đồi

Giọng hồ êm ái bồi hồi ngất ngây

Vài bô lão dưới bóng cây

Quanh bàn tiệc nhỏ vui vầy chuyện xưa

Một đời giãi nắng dầm mưa

Thức khuya dậy sớm đậu dưa bắp cà

Yêu thương nắng sớm chiều tà

Mái tranh vách đất tiếng gà canh ba

Khuyên con cháu sống thật thà

Đất cha phải quý ruộng nhà phải trông

Mai này lúa chín đầy đồng

Dưới trăng múa hát trời không phụ người

Trời người không thể tách rời

Cũng như nguồn cội với người bất phân.

 

Trí Lạc

 


vn map

Tôi Là Người Việt Nam

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam

Luân lưu dòng máu rồng tiên

Chào đời giữa binh lửa oan khiên

Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền

Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng

Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến

Thương quê hương

Thương kiếp người giãi nắng dầm sương

Tuổi thanh xuân vàng theo chính chiến

Trơ trọi lạc lõng như chiếc lá bên đường

Mộng chinh nhân vỡ tan tành

Cơn hồng thủy, cờ màu đỏ giang sơn

Lưu lạc tha phương

Ôm nỗi sầu viễn xứ

Làm thân lãng tử bạc đầu xanh.

 

                      *

                     **

 

Tôi không phải là thi nhân

Cũng chẳng là nhà văn

Tôi chỉ là một kẻ cuồng si

Trong giây phút

Hoa lòng bừng nở tỏa hương với gió trăng

Nghe tiếng đàn trầm bổng mà nhớ thương

Nhìn mưa bay hắt hiu chạnh lòng khóc mẹ

Ngắm sông xanh hoài vọng cố hương

Một ngày

Lửa hạ rực cháy xương phủ trắng đường

Trong khoảnh khắc

Hồn rung rẩy

Huyết lệ tràn trang giấy.

 

                         *

                        **

 

Tôi chẳng phải là phù thủy

Có phép mầu biến hóa vạn năng

Tôi chỉ là một tên ngông cuồng ngổ ngáo

Tự ban cho mình một đặc quyền: nhận và tặng

Tôi nhận hết nhọc nhằn đau khổ

Cùng thiệt thòi thua lỗ

Ướp mật gia hương vị

Tặng lại cho đời những bông hoa kiều mỹ

Dị kỳ

Giữa vườn hoa muôn sắc muôn hương

Cho đời bớt bi thương.

 

                               *

                              **

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam.

 

Trí Lạc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2018(Xem: 11061)
Chánh tri kiến nhận thức cho đời sống, Lối sống này là nhận biết rõ ràng: Chánh tư duy rất chính xác vinh quang, Không tham đắm, mà cũng không hệ lụy. . . . Lời hoa mỹ là chưa vào Chánh ngữ, Còn chuốc trau là tự dối lấy mình, Lời như thế, còn vướng mắc vô minh.
24/09/2018(Xem: 10435)
Kẻ vén mây trời bước thong dong Phá màn mê tối ngắm ánh hồng Sáng tỏ đường về cơn gió thoảng Lặng lẽ một mình giữa núi sông Tu Phật cả đời không bỏ xót Hạnh nguyện độ sanh vững một lòng Y vàng bay khắp cùng phương hướng Hình ảnh Tăng Già thật cảm thông.
24/09/2018(Xem: 13958)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông Mọi người vì thế đồng lòng Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan: "Nghệ nhân bần tiện, tham lam" Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
23/09/2018(Xem: 15550)
Me tôi, anh chị em chúng tôi gọi mẹ bằng Me, có rút ruột làm một bài thơ dành tặng cho những đứa con bé bỏng của Người, đó là thi phẩm mà sinh thời nhà thơ Quách Tấn đã từng tán tụng là "một trong những bài thơ bất hủ trên đất Khánh Hòa".
18/09/2018(Xem: 16562)
Trăng lăng già trời lặng yên, Quy Nhơn một thửa, giữa niềm huyền thanh. Lắng nghe sóng vổ qua nhanh, Trăm năm kiếp sống, chông chanh khổ sầu.
17/09/2018(Xem: 12130)
Hít thở vào sâu thật nhẹ nhàng, Mỗi làn hơi thở mỗi bình an. Tinh thần sảng khoái thêm thanh thản, Thể chất thong dong lại vững vàng. Bốn đại điều hoà vơi mỏi mệt, Năm căn đoan chánh bặt tham sân. Tâm thiền rạng chiếu thong dong bước, Lặng lẽ năm dài vui gió trăng...!
16/09/2018(Xem: 11854)
Vứt bỏ xan tham Thực hành bố thí Của ta tức người Toàn tâm toàn ý.
16/09/2018(Xem: 11450)
Ngỡ trăng thu năm nào ....đang ẩn hiện Hạnh phúc vui bên con cháu quần quanh Cắt bánh mời ....dẽo, nướng ...chén trà xanh Kỷ niệm đẹp !! Nhưng lòng không luyến tiếc
14/09/2018(Xem: 10143)
Tháng chín ngày về giữa gió Thu Quê hương chuyển bước khói mây mù Bao năm sống cảnh đời xa xứ Hạnh nguyện chẳng dời bước tiến tu Pháp Phật muôn đời luôn trong sáng Lập chí kiên tâm sạch oán thù Nhân ngã chẳng hề lay động chuyển Tự tại đi, về thuận cảnh Thu.
13/09/2018(Xem: 16371)
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1) Góp lòng một mảy nhỏ nhoi Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ Chế cực hình ra vẻ sành đời Chúng sanh tâm hạnh khác vời Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!