Cội Nguồn (thơ)

12/03/202409:41(Xem: 6391)
Cội Nguồn (thơ)

 
que huong


Cội Nguồn

 

Đây dòng sông thanh

Như tấm thảm xanh

Đưa người về cội

Ngày tháng yên lành.

 

Giọt sương tinh nguyên

Chân dung mẹ hiền

Ngọt ngào hương sữa

Mẫu tử tình thiêng.

 

Chim bay giữa trời

Hoài bão đầy vơi

Tấm lòng trinh bạch

Nhuốm bạc bụi đời.

 

Mây êm đềm trôi

Về miền xa xôi

Quê hương réo gọi

Rã rời hồn tôi.

 

Ai hát bên sông

Thương người đợi mong

Nửa đời hiu quạnh

Về đâu đêm Đông!?

 

Trí Lạc


chua mot cot

 

Nguồn Cội

 

Hạc bay về chốn thiên đường

Người ngồi tự tại bốn phương gió về

Hạc bay thôi hết đam mê

Chỉ còn nguồn cội con đê tre làng

Đồi hồng cát lượn ngút ngàn

Sông xanh lấp lánh muôn vàn ánh sao

Chú mục đồng kéo mo cau

Mình trâu ngất ngưởng diều cao giữa trời

Cô thôn nữ mỉm miệng cười

Chừng như tiếng sáo chơi vơi gợi mời

Áo bà ba cô khoe đời

Mặn mà chất phác rạng ngời tình quê

Anh nông phu bên bờ đê

Vững tay cuốc mạnh tràn trề sức trai

Mồ hôi đổ dưới nắng mai

Thấm vào mạch đất tương lai vun bồi

Mây trôi thơ thẩn trên đồi

Giọng hồ êm ái bồi hồi ngất ngây

Vài bô lão dưới bóng cây

Quanh bàn tiệc nhỏ vui vầy chuyện xưa

Một đời giãi nắng dầm mưa

Thức khuya dậy sớm đậu dưa bắp cà

Yêu thương nắng sớm chiều tà

Mái tranh vách đất tiếng gà canh ba

Khuyên con cháu sống thật thà

Đất cha phải quý ruộng nhà phải trông

Mai này lúa chín đầy đồng

Dưới trăng múa hát trời không phụ người

Trời người không thể tách rời

Cũng như nguồn cội với người bất phân.

 

Trí Lạc

 


vn map

Tôi Là Người Việt Nam

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam

Luân lưu dòng máu rồng tiên

Chào đời giữa binh lửa oan khiên

Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền

Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng

Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến

Thương quê hương

Thương kiếp người giãi nắng dầm sương

Tuổi thanh xuân vàng theo chính chiến

Trơ trọi lạc lõng như chiếc lá bên đường

Mộng chinh nhân vỡ tan tành

Cơn hồng thủy, cờ màu đỏ giang sơn

Lưu lạc tha phương

Ôm nỗi sầu viễn xứ

Làm thân lãng tử bạc đầu xanh.

 

                      *

                     **

 

Tôi không phải là thi nhân

Cũng chẳng là nhà văn

Tôi chỉ là một kẻ cuồng si

Trong giây phút

Hoa lòng bừng nở tỏa hương với gió trăng

Nghe tiếng đàn trầm bổng mà nhớ thương

Nhìn mưa bay hắt hiu chạnh lòng khóc mẹ

Ngắm sông xanh hoài vọng cố hương

Một ngày

Lửa hạ rực cháy xương phủ trắng đường

Trong khoảnh khắc

Hồn rung rẩy

Huyết lệ tràn trang giấy.

 

                         *

                        **

 

Tôi chẳng phải là phù thủy

Có phép mầu biến hóa vạn năng

Tôi chỉ là một tên ngông cuồng ngổ ngáo

Tự ban cho mình một đặc quyền: nhận và tặng

Tôi nhận hết nhọc nhằn đau khổ

Cùng thiệt thòi thua lỗ

Ướp mật gia hương vị

Tặng lại cho đời những bông hoa kiều mỹ

Dị kỳ

Giữa vườn hoa muôn sắc muôn hương

Cho đời bớt bi thương.

 

                               *

                              **

 

Tôi là tôi, rất thực

Một người Việt Nam.

 

Trí Lạc

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/06/2020(Xem: 25832)
Như mái nhà vụng lợp, Mưa tiền xâm nhập vào. Cũng vậy tâm không tu, Tham dục liền xâm nhập.
01/06/2020(Xem: 15257)
Vần thơ tặng TT Thích Nguyên Tạng Trụ Trì Tu Viện Quảng Đức Thượng cầu làm Phật độ sanh Tọa trên cánh nhạn lượn quanh bầu trời Thích làm Phật sự nơi nơi Nguyên do cũng bởi độ người hữu duyên Tạng tâm từ ẩn bi nguyền Quảng truyền Phật Đạo Đức viên hành trình. Nam Mô A Di Đà Phật Tu Viện Vĩnh Đức 31/5/2020 TK.Thích Hạnh Hiếu
31/05/2020(Xem: 10974)
Từng giọt lệ rơi trong niềm hoan hỷ! Khám phá ra tự ngã bấy lâu nay, Giấu kín đậy che nhiều lớp phủ thật dầy… Bằng học vị, ngữ ngôn toàn lý thuyết ! Tánh so đo, đố kỵ khi chưa tận diệt Luận bàn chi đến hai chữ “ NGÃ KHÔNG “Đại phước duyên, kinh bách dụ giúp …thông!
31/05/2020(Xem: 11396)
Bàn tay Ông khô khốc Héo úa theo năm tàn Qua mấy thời hốt vốc Chỉ tay mòn giàu sang
31/05/2020(Xem: 19898)
Nhà Thơ Phật tử Tánh Thiện Thế Danh: Đoàn Phước Sinh năm Ất Mùi (1955) tại Sài Gòn, Việt Nam Vãng sanh lúc 10:50am ngày 1/4/ Canh Tý (23/5/2020 tại Dalas, Texsas, Hoa Kỳ Hưởng thọ: 66 tuổi
30/05/2020(Xem: 8339)
Mùng tám tháng tư, Phật thị hiện Đản Sanh Trước bệ thờ ước nguyện chút duyên lành, Chép toàn bộ phẩm “Bố thí” trong kinh Bát Nhã .
28/05/2020(Xem: 10528)
Tôi sống từ đây, tôi sống sao Khi mà mọi thứ cứ tuôn trào Rưng từng khóe mắt, từng ngấn lệ Để nhìn nhân thế quá thương đau?
27/05/2020(Xem: 9264)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe Riêng loài người giỏi mọi bề Được tôn chúa tể chính vì trí khôn,
27/05/2020(Xem: 11811)
Ngày tiếp ngày ...tuần , tháng ! Ngày tiếp ngày ,,, mùi hương trầm lan tỏa khắp, Ta chờ gì... ? Chút hy vọng mong manh . Vọng tưởng biến đi hay mãi chạy loanh quanh , Chừ ...giật mình canh hai sang rồi nhỉ ?
26/05/2020(Xem: 12959)
Một tiếng đàn gieo tự bấy nay Vẫn rơi nhịp xuống thế gian nầy. Non sầu đá dựng tình sương khói Sông vắng chiều nghiêng mộng nước mây.