04_Sanh Diệt Biến Dị Mộng

08/03/202408:18(Xem: 15256)
04_Sanh Diệt Biến Dị Mộng

tt vien giac
tt vien giac-2


Sanh Diệt Biến Dị Mộng


Kính tặng Thượng tọa
Giảng sư Thích Viên Giác.


Sanh là chi diệt là chi
Đi về sáu nẻo hữu vi lậu phiền
Chẳng gì có tự ngẫu nhiên
Chẳng qua hội đủ nhân duyên hợp thành
Trải qua bao cuộc diệt sanh
Bao lần thay sắc đổi danh khôn lường
Quán sâu nhân quả chân thường
Tương ưng năng lượng từ trường hiện thân
Hôm nay băng tuyết trắng ngần
Mai kia lãng đãng mấy tầng mây trôi
Là dòng máu là mồ hôi
Thấm vào lòng đất tanh mùi oan khiêng
Lớn dần lõi khổ vô biên
Nhớ là tánh ướt luân phiên từng thời.
Một giây sinh diệt bồi hồi
Mong manh như thở một hơi cuối cùng.
Nương theo tứ đại bao dung
Bùn nhơ ta sẽ gieo trồng liên hoa
Vui thay Thầy hát Đạo ca
Du dương giai điệu Phật Đà thắng duyên
Lắng tâm nghe, lặng ưu phiền
Chân thường sanh diệt an nhiên phút nầy.

21.12.2023
Minh Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/05/2012(Xem: 17600)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên
12/05/2012(Xem: 17316)
Kỷ Niệm Khóa Tu Mùa Xuân Năm 2012 Tại Chùa Hải Đức Florida - Thơ: Châu Ngọc - Lê Hoa Nhụy
03/05/2012(Xem: 17260)
Ta lặng ngó nàng thơ vồn vã bước Lên đồi mây gối mộng ước sơn hà Ngày hun hút hiu buồn đành khép lại
03/05/2012(Xem: 18228)
Nghĩ về thân thể thì đừng mong không bệnh khổ, không bệnh khổ thì dục vọng dễ sanh.
03/05/2012(Xem: 17443)
Ta đi tìm bạn phương nào Nhòa đôi tròng mắt, lao đao thân gầy Xuôi về Đông lại lên Tây...
03/05/2012(Xem: 18251)
Cứu xét Tâm Tánh thì đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.
03/05/2012(Xem: 15143)
Những dấu buồn cất giữ đã bao năm Nay nói hộ nhau nghe bằng biểu tượng Đáy mắt mẹ, khoảng đắng cay còn đọng
02/05/2012(Xem: 20457)
Xin xót thương những linh hồn ngạ quỷ Đừng sát sinh, đừng giỗ tiệc đua đòi Mình hưởng thụ, nhưng họ thêm đau khổ
28/04/2012(Xem: 16518)
Trần gian cung phụng Đản sanh Mỗi Tâm mỗi Bụt viên thành truyện xưa Quản chi tạt gió xan mưa...
26/04/2012(Xem: 17465)
Bài này khuyết danh và có niên đại khoảng năm 1950, HT Thích Như Điển đã đọc cho Hạnh Tuệ chép lại để lưu truyền.