Niệm Quán Âm (thơ)

06/03/202418:31(Xem: 5478)
Niệm Quán Âm (thơ)


bo tat quan am-2



Niệm Quán Âm

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán đại nguyện độ khắp chúng sanh

Quán tự tại viên thông trí hạnh

Thí vô uý quảng đại lợi sanh.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán cuộc đời huyễn mộng phù vân

Sanh lão bệnh tử trầm luân khổ

Thân tứ đại thành trụ hoại không.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán tội lỗi tạo tác nhiều đời

Tranh danh đoạt lợi tham tài sắc

Say đắm lắm rồi cũng hoàn không.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán tiếng dội trầm thống lương tâm

Chí thành sám hối tiêu nghiệp chướng

Xin mọi người tha thứ lỗi lầm.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán vô ngã tứ vô lượng tâm

Phá vô minh trở về bản tánh

Như Lai thị hiện ánh trăng rằm.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán Cực lạc nguyện về Tây Phương

Quán hồng liên trái tim Tịnh Độ

Quán duy nhất một niệm Quán Âm.

 

Trí Lạc

 

tuvienquangduc_2

THIỀN MÔN GIẢI THOÁT

 

Nắng xuân hồng ấm lòng lữ khách

Theo lối xưa thanh thản tìm về

Mây trăng trắng một màu thanh bạch

Như tâm người vừa tỉnh cơn mê.

 

 

 

 

 

Phong sương ngàn dặm thân rã rời

Bôn ba lận đận trả nợ đời

Nợ đời trả mãi bao giờ hết

Xanh vàng khô rụng một kiếp người.

 

Cửa thiền môn chỉ có một cửa

Cửa thế gian lắm ngõ ra vào

Ngõ nào cũng in dấu khổ đau

Dấu tủi nhục bi thương uất hận.

 

Cửa thiền môn tuy chỉ một cửa

Nhưng chan hoà ánh sáng tình thương

Không phân biệt trắng đen thiện ác

Hoan hỷ tiếp nhận khách mười phương.

 

Cửa thiền môn dù chỉ một cửa

Nhưng rộng chứa đạo pháp nhiệm mầu

Đạo tỉnh thức sống đời giải thoát

Đạo dạy người tích đức tu tâm.

 

Lữ khách giờ quỳ dưới Phật đài

Thành tâm ngắm tượng Đức Bổn Sư

Sóng gió gian truân thành quá khứ

Hiện tại là phẳng lặng bình an.

 

Trí Lạc

 

 
tuvienquangduc_12

Thốt Nhiên An Lạc Thong Dong

 

Tay vung kiếm vạch ngang trời

Một đường Phong Nguyệt tuyệt vời

Hoài bão của thời thanh thiếu

Gởi vào chiêu kiếm tặng đời

 

Tay phóng bút thảo vần thơ

Mây xanh núi biếc trời mơ

Em đi hoa thơm cỏ lạ

Anh về ong bướm ngẩn ngơ.

 

Tay hứng cánh hoa vừa rụng

Đỏ hồng giọt máu tình chung

Nhớ trăng thu đêm ly biệt

Bóng ai huyễn hoặc mông lung.

 

 

 

Tay nâng ly rượu ngà ngà

Ngâm nga khúc Chánh Khí Ca

Bao la hồn thiêng sông núi

Ào ào gió hú mưa sa.

 

 

Tay lần từng trang Phật pháp

Bát Nhã rộng mở thênh thang

Qua rồi si mê cuồng vọng

Hết rồi mộng mị thương đau.

 

Hai tay chắp búp sen lòng

Nhiệm mầu bổn tánh chân không

Soi suốt mười phương vạn pháp

Thốt nhiên an lạc thong dong.

 

Trí Lạc

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/04/2012(Xem: 14152)
Lumbini…! Sáng nao bình minh xanh lấp lánh Rừng cây reo, chim muôn cành xào xạc Khấp khởi nắng vàng, rộn rã nghìn hoa
13/04/2012(Xem: 17334)
Thi ca là sự trở mình của cảm xúc, công án bằng thi ca là sự đánh động, chạm thẳng vào tâm thức, tạo thành một thứ năng lượng cho giác ngộ vụt khởi.
10/04/2012(Xem: 25411)
Đức Phật Đản Sanh qua thi phẩm Ánh Sáng Á Châu của Edwin Arnold - Trần Phương Lan dịch và chú giải
21/03/2012(Xem: 13309)
Khi vắng -- anh nhớ em Không nhớ tóc thơm mềm Không vì môi hồng thắm Cũng không do hiền diệu
14/03/2012(Xem: 13324)
Hãy theo chân Phật Trải hết không gian Tâm từ quảng đại Hãy noi bóng Ngài
14/03/2012(Xem: 14294)
Hôm nay xin trở lại Một mong ước không phai Cho chúng sinh muôn loài Một phúc hạnh dài lâu
10/03/2012(Xem: 19540)
Sống, phải làm việc thiện, Mà không mong đợi gì. Việc thiện giúp tâm sáng, Hỷ Xả và Từ Bi. Bi là giúp người khác Thoát nỗi khổ cuộc đời. Từ - đem niềm vui đến Cho tất cả mọi người. Làm việc thiện, chủ yếu Là bố thí, cúng dường.
08/03/2012(Xem: 14493)
Đôi khi rất đơn giản, Ta nghĩ sống làm người, Chết là coi như hết. Ngắn ngủi một cuộc đời. Vì thế ta sống vội, Chỉ biết ngày hôm nay, Không lo, không chuẩn bị Cho thế giới sau này. Không sợ luật Nhân Quả, Không biết vòng Luân Hồi, Ta buông xuôi, sống thả, Kiểu bèo dạt mây trôi. Không một lần tự hỏi, Không vương vấn trong đầu: Chúng ta từ đâu đến, Và chết sẽ về đâu?
07/03/2012(Xem: 12637)
Nhân Quả trong tiếng Phạn Được gọi là Karma, Thường hay dịch là Nghiệp, Phiên âm thành Yêt Ma. Nghiệp dẫn tới Quả Báo, Liên tiếp mãi không thôi, Tạo thành Luật Nhân Quả, Trong vòng lớn Luân Hồi.
06/03/2012(Xem: 12578)
Nếu một ngày kia Ta phải đi một mình Trên đường vắng xa xăm tối, bụi Còn xa lắc...