Niệm Quán Âm (thơ)

06/03/202418:31(Xem: 5697)
Niệm Quán Âm (thơ)


bo tat quan am-2



Niệm Quán Âm

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán đại nguyện độ khắp chúng sanh

Quán tự tại viên thông trí hạnh

Thí vô uý quảng đại lợi sanh.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán cuộc đời huyễn mộng phù vân

Sanh lão bệnh tử trầm luân khổ

Thân tứ đại thành trụ hoại không.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán tội lỗi tạo tác nhiều đời

Tranh danh đoạt lợi tham tài sắc

Say đắm lắm rồi cũng hoàn không.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán tiếng dội trầm thống lương tâm

Chí thành sám hối tiêu nghiệp chướng

Xin mọi người tha thứ lỗi lầm.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán vô ngã tứ vô lượng tâm

Phá vô minh trở về bản tánh

Như Lai thị hiện ánh trăng rằm.

 

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát

Quán Cực lạc nguyện về Tây Phương

Quán hồng liên trái tim Tịnh Độ

Quán duy nhất một niệm Quán Âm.

 

Trí Lạc

 

tuvienquangduc_2

THIỀN MÔN GIẢI THOÁT

 

Nắng xuân hồng ấm lòng lữ khách

Theo lối xưa thanh thản tìm về

Mây trăng trắng một màu thanh bạch

Như tâm người vừa tỉnh cơn mê.

 

 

 

 

 

Phong sương ngàn dặm thân rã rời

Bôn ba lận đận trả nợ đời

Nợ đời trả mãi bao giờ hết

Xanh vàng khô rụng một kiếp người.

 

Cửa thiền môn chỉ có một cửa

Cửa thế gian lắm ngõ ra vào

Ngõ nào cũng in dấu khổ đau

Dấu tủi nhục bi thương uất hận.

 

Cửa thiền môn tuy chỉ một cửa

Nhưng chan hoà ánh sáng tình thương

Không phân biệt trắng đen thiện ác

Hoan hỷ tiếp nhận khách mười phương.

 

Cửa thiền môn dù chỉ một cửa

Nhưng rộng chứa đạo pháp nhiệm mầu

Đạo tỉnh thức sống đời giải thoát

Đạo dạy người tích đức tu tâm.

 

Lữ khách giờ quỳ dưới Phật đài

Thành tâm ngắm tượng Đức Bổn Sư

Sóng gió gian truân thành quá khứ

Hiện tại là phẳng lặng bình an.

 

Trí Lạc

 

 
tuvienquangduc_12

Thốt Nhiên An Lạc Thong Dong

 

Tay vung kiếm vạch ngang trời

Một đường Phong Nguyệt tuyệt vời

Hoài bão của thời thanh thiếu

Gởi vào chiêu kiếm tặng đời

 

Tay phóng bút thảo vần thơ

Mây xanh núi biếc trời mơ

Em đi hoa thơm cỏ lạ

Anh về ong bướm ngẩn ngơ.

 

Tay hứng cánh hoa vừa rụng

Đỏ hồng giọt máu tình chung

Nhớ trăng thu đêm ly biệt

Bóng ai huyễn hoặc mông lung.

 

 

 

Tay nâng ly rượu ngà ngà

Ngâm nga khúc Chánh Khí Ca

Bao la hồn thiêng sông núi

Ào ào gió hú mưa sa.

 

 

Tay lần từng trang Phật pháp

Bát Nhã rộng mở thênh thang

Qua rồi si mê cuồng vọng

Hết rồi mộng mị thương đau.

 

Hai tay chắp búp sen lòng

Nhiệm mầu bổn tánh chân không

Soi suốt mười phương vạn pháp

Thốt nhiên an lạc thong dong.

 

Trí Lạc

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/03/2016(Xem: 20905)
Chiều xuống giữa ngàn cây, Sương lam hòa trong mây Cỏ dại lấp lối đi Lữ khách dừng chân nghỉ Lắng nghe tiếng nước chảy Lần theo suối đi mãi Hết đường – một hồ vắng Nước lặng loáng trăng vàng
04/03/2016(Xem: 13053)
Trong lòng nghĩ ra sao mình biết, Nhưng thành tâm, tha thiết ngày đêm, Làm lành tránh dữ , không quên, Giữ gìn Tâm Phật muôn niên an nhàn.
03/03/2016(Xem: 11212)
Tết quê hương thật rộn ràng hoan hỷ - Mọi người vui nô nức đón xuân sang - Các loài hoa khoe sắc thắm đỏ vàng - Những cây trái cũng tranh phần tô điểm
02/03/2016(Xem: 14422)
Nắng mưa thâm thấm đất lành - Mầm xanh chồi biếc mỏng manh đón trời - Tháng vàng ngày bạc lặng trôi - Cơm cha, áo mẹ, tình người vuốt ve
01/03/2016(Xem: 21931)
Thầy Tuệ Sỹ là một vị danh Tăng, một thạch trụ già lam, vị tu sĩ uyên bác mà cả hàng triệu người trên thế giới biết đến. Hồn thơ và sắc thái của Tuệ Sỹ vốn thanh tao và giải thoát, vốn lai láng và cao siêu—đã và đang làm nhiều người say mê, học hỏi và thả hồn mình trong nguồn suối từ miên viễn này.
01/03/2016(Xem: 13161)
Đôi mắt ai cay cay Chưa bao giờ buồn thế Và những đều có thể Ta nói không nên lời
01/03/2016(Xem: 18180)
Chuyến xe đời vụt qua Vầng trăng tròn chợt khuyết Cánh Hoa Đàm vừa rơi Hương Đàm bay. Tưởng tiếc.
29/02/2016(Xem: 15011)
Từ bỏ thói quen hay vội vàng - Nói làm hấp tấp thiếu đoan trang - Thiếu suy xét kỹ không từ tốn-Hối hận ăn năn cũng muộn màng
24/02/2016(Xem: 21202)
Bình Định Quê Hương Tôi
23/02/2016(Xem: 15578)
Nếu như lời nói khổ nhau - Thì xin đừng nói khỏi đau lòng người - Nếu như lời nói để cười - Thì xin tế nhị để tươi cười hoài