Hạnh Nguyện Quán Âm (thơ)

22/02/202415:40(Xem: 6869)
Hạnh Nguyện Quán Âm (thơ)

quan am bo tat


Hạnh Nguyện Quán Âm
 

Con đứng trên đỉnh đồi
Nghe nhạc điệu mười phương
Phương nào phương trần thế
Phương nào phương thiên đường.
 
Từ tâm vang tiếng niệm
A Di Đà lạc bang
Từ tâm vang hạnh nguyện
Bồ Tát Quán Thế Âm.
 
Hạnh lắng nghe tự tâm
Nghe người và nghe ta
Nghe người tròn chánh niệm
Nghe ta Phật hiện tiền.
 
Hạnh nhân từ ái ngữ
Chuyên chở bao tình thương
Tin yêu và hỷ xả
Xoa dịu nỗi đau thương.
 
Nguyện tầm thanh cứu khổ
Chúng sanh cõi Ta Bà
Đồng thanh linh cảm ứng
Thoát gian lao nguy nàn.
 
Lạy Mẹ Quán Thế Âm
Từ bể sầu tối tăm
Con noi theo ánh sáng
Thắm ngọt mát cam lồ.
 
Con nguyện thành Bồ Tát
Tự tại như Quán Âm
Đời bao la bát ngát
Cùng Mẹ độ chúng sanh.
 
Trí Lạc
 

chap tay nguyen cau

TÂM SỰ KẺ CÙNG TỬ
 
Tôi là kẻ cùng tử
Lang bạt bốn phương trời
Từ vô thỉ đến nay
Chưa hề biết dừng lại.
 
Tôi cứ đi, đi mãi
Thôn quê đến thị thành
Xóm chài rồi rừng sâu
Miệt mài và mê mãi.
 
Ngụp lặn dưới biển sâu
Chao đảo trong giông bão
Trôi nổi giữa dòng đời
Khóc cười điên đảo tưởng.
 
Tham đắm mùi phú quý
Ưa thích bả vinh hoa
Chạy đuổi theo tài sắc
Mộng với bắt trăng sao.
 
Hận mình sao bất hạnh
Cơ cực và lầm than
Yếu đuối trước gian nan
Đầu hàng với nghịch cảnh.
 
Cứ thế mà tôi sống
Đời lữ khách qua đường
Đổi lớp và thay hình
Đóng vai tuồng giả tạm .
 
Tôi là kẻ cùng tử
Lang thang đến cửa thiền
Chuông chùa ngân mầu nhiệm
Vơi nhẹ bớt não phiền.
 
Nghe Diệu Pháp bừng tỉnh
Liên Hoa khai trí tuệ
Quán chiếu tĩnh lặng tâm
Nhận ra viên ngọc quý.
 
Lâu lắm rồi mê lầm
Nay dừng lại sám hối
Thôi không còn cùng tử
Quy Tam Bảo tu hành.
 
Trí Lạc
 

hoa_sen

AI BẢO
 
Ai bảo rằng trời không có nắng
Khi đông về mây đen vần vũ
Nào biến dạng thái dương vẫn hồng
Trên trời xanh muôn đời hiện hữu.
 
Ai bảo rằng rừng khô cây chết
Vì thiên tai hạn hán nhiều năm
Đất vẫn bao dung cây ôm rễ
Chờ mưa về tưới tẩm phục sinh.
 
Ai bảo rằng người nay đã mất
Là vĩnh viễn rời khỏi trần gian
Tâm huyết một đời lưu hậu thế
Anh linh bàng bạc khắp không gian.
 
Ai bảo rằng nhân bản không còn
Cảnh khốn cùng sanh tồn cạnh tranh
Hát mãi ước mơ niềm hy vọng
Giữa bùn đen sen nở sáng ngời.
 
Ai bảo rằng ta bà uế độ
Chỉ cực lạc tịnh độ trang nghiêm
Uế tịnh phân biệt do ý niệm
Lìa ý niệm tự tại thảnh thơi.
 
Trí Lạc
 
 
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/02/2012(Xem: 16334)
Có một ngày nào đó, Nhớ nhà không nói ra, Bấm đốt tay, ừ nhỉ, Xuân này nữa là ba... Thích Hạnh Tuệ
17/02/2012(Xem: 18994)
Họ ngồi đó Bên nhau Đàn ông Đàn bà Không nhìn
08/02/2012(Xem: 19007)
Cõi tạm trần gian chừ viễn biệt Lời thiên thu gọi đón ta về Nhưng trước ngày đi xin gởi tặng Cho người dăm ca khúc tình quê
01/02/2012(Xem: 26472)
Một tấm lòng, một con tim hay một thông điệp mà Mặc Giang nhắn gởi: “Cho dù 10 năm, 20 năm, 30 năm. Năm mươi năm nửa kiếp còn dư, Trăm năm sau sỏi đá còn mềm...
28/01/2012(Xem: 19619)
Bỗng chợt thấy già nua nào có tuổi, Chẳng buồn lo, hân hoan lòng tràn ngập. Ngày tháng trôi, ra đi từng bước nhỏ
26/01/2012(Xem: 16024)
Nhâm Thìn năm mới ước mơ Xin dùng tâm khảm họa thơ tặng đời Cầu cho thế giới, muôn loài Sống trong hạnh phúc, vui say hòa bình
23/01/2012(Xem: 19123)
Có lẽ Ngài chỉ mượn cảnh mùa xuân để diễn đạt sự chứng ngộ của Ngài. Mà sự chứng ngộ của riêng Ngài thì làm sao kẻ phàm phu tục tử như chúng ta có thể thấu triệt được.
23/01/2012(Xem: 25695)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 14274)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14899)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."