Xin đa tạ Phật A Di Đà (thơ)

02/11/202312:29(Xem: 8712)
Xin đa tạ Phật A Di Đà (thơ)

tam thanh tay phuong
cu ba tam thai

Xin đa tạ Phật A Di Đà 



Nhân khi nghe pháp thoại HT Từ Thông giải thích Hồng danh Đức Phật A Di Đà, con Huệ Hương xin có bài thơ kính tặng Cụ Bà Tâm Thái

là hình tượng cho thế hệ trẻ kế tiếp, một kho tàng kinh nghiệm quý báu khi chỉ ra Tuổi già là một hồng ân, là tuổi đạt đến sự tròn đầy của cuộc đời làm người và được làm đệ tử Phật!, dù ở tuổi đại thọ 91, nhưng cụ bà Tâm Thái vẫn tinh tấn niệm Phật mỗi ngày.

Xin đa tạ, luật hấp dẫn Vũ trụ hiển hiện !
Phật A Di Đà tên của Vô lượng Quang
Chính là ánh sáng vô biên ( không gian )
Còn biểu trưng tên khác …Vô Lượng Thọ
Đấy là thời gian vô tận bao trùm lưu bố !


Hạnh phúc được hiểu rõ….khiến vượt qua
Cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa của tuổi già
Là hành trình khởi đầu một cuộc đời mới
Trải nghiệm phong phú đã đẩy lùi bóng tối
Nay tận hưởng tuổi tác mình cách khôn ngoan
Muốn khỏe mạnh, sống lâu ….vui vẻ, lạc quan
Hiểu “Được sống đến tuổi già là một ân huệ”


Đón nhận sự thanh thản, trong niềm tin kính lễ
Đa tạ bao nghịch cảnh, sóng gió, thăng trầm
Sau mỗi chặng đường lại trưởng thành, dấn thân
Sống thêm một ngày , vui một ngày..đang nhận lãi ! (1)
Hiểu niệm Phật…
phương tiện tâm linh giúp thanh thản, thoải mái
Liều thuốc đơn giản nhất cho mọi nỗi đau
Luật hấp dẫn vũ trụ là một chiếc phao
Hồng danh Phật A Di Đà bao trùm tất cả !!



Phật tử Huệ Hương
———-0000—————-


(1) -Nhà xã hội học Maggie Kuhn nói: "Tuổi già không phải chỉ có ốm đau, bệnh tật, đó còn là sức mạnh và khả năng sống sót, chiến thắng mọi thăng trầm và thất vọng, thử thách và bệnh tật".

-Nhà văn Groucho Marx (Mỹ) cho rằng: "Tuổi tác không phải là một chủ đề gì đó đặc biệt, bởi ai cũng có thể già đi. Tất cả những gì bạn phải làm chỉ là sống trọn vẹn trong những năm tháng tuổi đời đó".

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/05/2016(Xem: 11035)
Mưa cũng đẹp nếu ai ngắm nhìn kỹ Từng hạt mưa rơi xuống thật tuyệt vời Mưa đã làm cho tươi mát cuộc đời Bao cây cỏ thầm cảm ơn mưa đó!
05/05/2016(Xem: 10435)
Khắp thế giới môi trường đang ô nhiễm Riêng Việt Nam cá cứ chết dài dài Hết Đồng Nai (Vedan) nay Vũng Áng đại tai (Famosa) Cá không chết chắc Người phải trả giá ?
30/04/2016(Xem: 15684)
Chút nhân duyên đến chốn này - Ngục tù trần thế hiển bày thanh thiên - Kể gì thù bạn, lạ quen - Kể gì sống chết, sang hèn với nhau?
30/04/2016(Xem: 17055)
Thượng thừa giới hạnh cao siêu Tọa đăng tỏa chiếu phép mầu vô biên Thích an lạc nhập cửa thiền Nguyên nhiên cảnh giới toại niềm thanh cao Tạng Như Lai ứng nhập vào Chủ trừ bi lụy, ngọt ngào nghĩa nhân Trì trai giữ giới trọn phần Tu khai trí tuệ, gieo vần từ bi Viện tàng kinh các uy nghi Quảng thông an lạc truyền đi mọi miền Đức cầu thế giới bình yên Melbourne Quảng Đức như nhiên sáng ngời.
27/04/2016(Xem: 12674)
Chim vừa hót vầng đông đà tỏ rạng Nắng lên rồi thôi nhé những vì sao Trăng vắng bóng vì đêm đà mất dạng Trời mênh mang và đất cũng mênh mang
24/04/2016(Xem: 12837)
Hái nụ hoa cúng Phật Còn tinh nguyên mùi đất Năm phần hương thoảng nhẹ Giọt nắng mai ấm lòng.
23/04/2016(Xem: 21884)
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra. Thiền sư hoan hỷ nói:
23/04/2016(Xem: 14187)
Giải thoát là cởi buộc ràng - Vẫn nơi Trần Thế hiên ngang xử hành - Lục căn nguyên thuỷ cao thanh - Tiếp xúc vạn pháp nào dành biệt phân
23/04/2016(Xem: 18249)
Các giới văn học Việt Nam xưa nay, thường nói : “Là thi sĩ, ai cũng có tâm hồn rất lãng mạn, đa tình trước trăng, sao, núi non, sông, hồ, suối reo, biển cả, trời xanh, đồng nội cò bay, sắc hương nữ nhân và ưa ru với gió, mơ theo trăng và lơ lững cùng mây . . .”.
21/04/2016(Xem: 35472)
Tôi đã đọc trên internet một bài viết rằng nhiều đọc giả nói tác giả của bài thơ “Mất Mẹ” được trích dẩn trong cuốn truyện rất nổi tiếng “Bông Hồng Cài Áo” là của chính tác giả Nhất Hạnh. Lại có bài viết rằng nhiều người đã nghe trong chương trình phát thanh cũng nói tác giả bài thơ “Mất Mẹ” là của Thích Nhất Hạnh.