Xin đa tạ Phật A Di Đà (thơ)

02/11/202312:29(Xem: 8670)
Xin đa tạ Phật A Di Đà (thơ)

tam thanh tay phuong
cu ba tam thai

Xin đa tạ Phật A Di Đà 



Nhân khi nghe pháp thoại HT Từ Thông giải thích Hồng danh Đức Phật A Di Đà, con Huệ Hương xin có bài thơ kính tặng Cụ Bà Tâm Thái

là hình tượng cho thế hệ trẻ kế tiếp, một kho tàng kinh nghiệm quý báu khi chỉ ra Tuổi già là một hồng ân, là tuổi đạt đến sự tròn đầy của cuộc đời làm người và được làm đệ tử Phật!, dù ở tuổi đại thọ 91, nhưng cụ bà Tâm Thái vẫn tinh tấn niệm Phật mỗi ngày.

Xin đa tạ, luật hấp dẫn Vũ trụ hiển hiện !
Phật A Di Đà tên của Vô lượng Quang
Chính là ánh sáng vô biên ( không gian )
Còn biểu trưng tên khác …Vô Lượng Thọ
Đấy là thời gian vô tận bao trùm lưu bố !


Hạnh phúc được hiểu rõ….khiến vượt qua
Cảm nhận trọn vẹn ý nghĩa của tuổi già
Là hành trình khởi đầu một cuộc đời mới
Trải nghiệm phong phú đã đẩy lùi bóng tối
Nay tận hưởng tuổi tác mình cách khôn ngoan
Muốn khỏe mạnh, sống lâu ….vui vẻ, lạc quan
Hiểu “Được sống đến tuổi già là một ân huệ”


Đón nhận sự thanh thản, trong niềm tin kính lễ
Đa tạ bao nghịch cảnh, sóng gió, thăng trầm
Sau mỗi chặng đường lại trưởng thành, dấn thân
Sống thêm một ngày , vui một ngày..đang nhận lãi ! (1)
Hiểu niệm Phật…
phương tiện tâm linh giúp thanh thản, thoải mái
Liều thuốc đơn giản nhất cho mọi nỗi đau
Luật hấp dẫn vũ trụ là một chiếc phao
Hồng danh Phật A Di Đà bao trùm tất cả !!



Phật tử Huệ Hương
———-0000—————-


(1) -Nhà xã hội học Maggie Kuhn nói: "Tuổi già không phải chỉ có ốm đau, bệnh tật, đó còn là sức mạnh và khả năng sống sót, chiến thắng mọi thăng trầm và thất vọng, thử thách và bệnh tật".

-Nhà văn Groucho Marx (Mỹ) cho rằng: "Tuổi tác không phải là một chủ đề gì đó đặc biệt, bởi ai cũng có thể già đi. Tất cả những gì bạn phải làm chỉ là sống trọn vẹn trong những năm tháng tuổi đời đó".

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2017(Xem: 16395)
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương, Ngày qua hưởng lộc phải am tường. Sinh linh thế mạng đau xương cốt, Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương. Thấy được trần gian luôn quán chiếu, Lần tìm chân lý mãi noi gương. Tục thanh xen lẫn vun bi trí, Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
14/01/2017(Xem: 21394)
Thi tập “Hồi Ức” Lược Sử Kim Sơn Phật Học Ni Trường của nhà thơ Viên Huệ Dương Chiêu Anh, là thành viên trong mảng thơ Thiền thi đạo lý thuộc thơ chay. Thơ chay do không có đồ nhắm nháp, không có ma men đối ẩm lúc ngâm vịnh, xuớng họa. Như lời tâm bút của thi nhân: “Làm thơ là thú vui riêng, chỉ giới hạn trong gia đình và những bạn bè thân thuộc, mà không gia nhập vào những thi tao đàn nào cả”. Dù vậy, nhà thơ nữ nầy mãi liên tục sáng tác tới nay (2015) một lượng thơ khá dồi dào, đang còn trong bản thảo gồm những tập như:
13/01/2017(Xem: 11926)
Tâm như một bức tranh Vẽ lên cuộc đời mình Vui buồn đời trăm nhánh Quyện nhau như bóng hình.
13/01/2017(Xem: 10353)
Vầng dương vừa khuất non cao Chim bay về tổ lao xao họp đoàn Tiều phu hối hả về làng Lắng im rừng núi, ngân vang chuông chùa. Bước chân theo cánh gió đưa Rời căn lều cỏ thiền sư lên đường
13/01/2017(Xem: 11597)
Có người rất ái mộ Thiền Cho nên quyết chí tìm tiền in kinh Dù gian khó vẫn tiến hành Dù cho tốn kém lòng thành khắc ghi. Vượt đèo lội suối ông đi Quyên tiền khắp nẻo sá chi thân mình,
11/01/2017(Xem: 22763)
Vắng rồi, mới thấy lòng đau Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hững hờ Khuất rồi, quay quắt, thẩn thờ Khi gần chẳng thiết một giờ cho nhau. Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều!
10/01/2017(Xem: 11987)
Lênh đênh chìm nổi cuốn theo dòng Nhắm hướng tìm bờ phải gắng công Khổ cực chống chèo luôn nếm trải Gian nan lặn lội mãi quay vòng Chiều dần gió tạc hao tâm lực. Đêm xuống trăng soi chạnh cõi lòng Lơ lững thuyền trôi ngày đã hết. Vượt qua bao nỗi thỏa chờ mong
09/01/2017(Xem: 14490)
Tâm rộng lượng như nắp lu đang mở Khi mưa về nước sẽ chứa đầy lu Tâm ích kỷ hầu bao đóng ngục tù Không dung chứa những gì đang sẵn có
09/01/2017(Xem: 13563)
Vơi phiền muộn - Bớt âu lo - Xua tan phiền não - Ngắm hoa Mặt Trời
09/01/2017(Xem: 13499)
Đi trong những cánh đồng xanh thẳm Cùng với màu xanh núi bạt ngàn Mây trắng tầng không trời viễn xứ Cùng em mình rảo bước lang thang.