Viếng Cảnh Chùa (thơ)

21/05/202318:03(Xem: 6580)
Viếng Cảnh Chùa (thơ)

Tu_Vien_Quang_Duc (4)


Viếng Cảnh Chùa


Kính họa bài: “Phong Lan Tự Sự”
của Sư Huynh Như Giải bút hiệu Luỹ Tre Xanh


Thiền đường điện Phật ngát trầm hương
Chuông vẳng xua tan ảo mộng trường
Kệ ngọc ngân âm vơi khổ não
Kinh vàng vọng tiếng chuyển sầu thương
An yên một dạ về chơn thể
Tĩnh tại năm căn hướng diệu thường
Tục luỵ rơi dần tâm đạo sáng
Bờ thiêng bến hạnh rạng quang dương.



Tu Viện An Lạc, California, 1:20 am 15-05-2023
Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (kính họa)



tuvienquangduc_3

VIẾNG CẢNH CHÙA 

Kính họa bài của TT Chúc Hiền

Già Lam Phật điện thanh thoát hương
Lắng chuông thức tỉnh mộng giấc trường
Kệ Kinh sớm chiều vơi phiền não
Thân an tâm lạc sầu nào vương
Quay về giáp mặt cùng Tự Tánh
Chuyển hoá ngũ căn được cát tường
Tâm Đạo kiên cường lơi tục luỵ
Gần kề Giác Ngạn rạng thiêng lương


Quảng An Houston, Tx USA

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/04/2011(Xem: 17620)
Trúc, Lan, Bàng… bái kiến Thị Ngạn… biệt ưu phiền Sư mang hình vóc hạc Trí tuệ Người vô biên Nhắp chung Trà Sen nhỏ Ung dung Thầy làm thơ
07/04/2011(Xem: 12383)
Thường nghe thầy giảng Đại Thừa Kinh Tâm đắc vô cùng liễu nghĩa Kinh Hiểu rõ ý thầy nơi ý Phật Lòng con bừng sáng học Tâm Kinh
01/04/2011(Xem: 12260)
Tay đâu bịt hết miệng người đời, Để thiếp minh oan tiếng lả lơi
01/04/2011(Xem: 11842)
Vui sao được gặp bạn thân sơ, Lòng hết băn khoăn bỏ ngóng chờ
31/03/2011(Xem: 18223)
Thủ bút của Đức Trưởng Lão HT Thích Huyền Tôn
26/03/2011(Xem: 18551)
Cuộc sống vốn là sự hỗ tương giữa con người với thiên nhiên. Từ ngàn xưa, con người đã cảm nhận được sự cần thiết của cỏ, cây, hoa, lá theo thời gian.
26/03/2011(Xem: 17109)
Rắn trườn lên đồi tây Rung hết cả rừng cây Gió về bên đồi đông Tịch liêu. Chiều. Ráng hồng.
26/03/2011(Xem: 13430)
Khi đến chẳng mang theo gì Cũng như vậy đó ra đi nhẹ nhàng Sá chi đâu chuyện thế gian...
25/03/2011(Xem: 11158)
Canh Thìn mệnh số sống xa nhà, Lưu lạc phương trời cách Mẹ Cha
25/03/2011(Xem: 11006)
Lặng lẽ canh khuya bóng nguyệt mờ, nỉ non tiếng dế sót trời mơ