Chùm Thơ Thiền “ Chân Quê"

07/05/202318:31(Xem: 9842)
Chùm Thơ Thiền “ Chân Quê"
phong canh dep





CHÂN QUÊ (*)

Chánh Tín Hà Vĩnh Tân


TÂM THƯỜNG


Sầu muộn mênh mang... chảy lững lờ,

Đêm như thơ thẩn... giữa vườn mơ,

Bỗng trăng ra khỏi... vầng mây tối,

Thoáng chợt hiện lên... mấy vần thơ.

Ánh dương dần tỏa... khắp chân trời,

Chim hót lá reo... hòa nhạc đời,

Thế sự xoay vần... theo gió cuốn,

Tâm thường an lạc... chốn thảnh thơi.


*


ĐỐN GIÁO


Phật chỉ có trong ... chúng sinh,

Rời chúng sinh chẳng ... thấy hình Phật đâu,

Phật tính sẵn có... khỏi cầu,

Từ Bi Hỷ Xả ... nhiệm mầu, linh thông.


Kiến tính thấu tỏ ... tính không,

Trung đạo, bát nhã ... cùng đồng "chẳng hai",

Chân lý siêu vượt ... đúng sai,

Chân tâm cũng chẳng ... trong ngoài thân ta.


Chúng sinh sống cõi ... Ta bà,

Vẫn có ánh huệ trong nh ... tinh anh.

Bồ đề tự tính ... tịnh thanh,

Diệu dụng tâm ấy ... chắc thành Phật ngay!


***


DIỆU PHÁP TRÍ ĐỘ


Bồ Tát quán Tự Tại,

Dạy Xá Lợi tử rằng,

Tâm quán thường lặng lẽ,

Huệ chiếu hằng sáng soi.


Rõ Ngũ uẩn trong ta,

Chẳng hề có tự tính,

Ai thực chứng điều ấy,

Khổ nạn khắc tiêu ngay.


Không chẳng khác gì sắc,

Sắc chính thực là không,

Vạn pháp đều như vậy,

Đồng một thể Không này.


Căn, Trần, mười tám Giới,

Tứ đế cùng Nhân duyên,

Trí - đắc và năng - sở,

Đều là Không cả mà.


Tâm không còn ngăn ngại,

Sợ hãi chẳng còn đâu,

Giữa biển khổ quay đầu.

Liền thấy ngay bến đậu.


Bồ Tát quán như thế,

Chứng nhập niết bàn rồi,

Chư Phật trong ba đời,

Cùng đắc vô thượng giác.


Diệu pháp Trí độ đấy,

Cứu vớt chúng sinh đây,

Vượt biển khổ sinh tử,

Về bến Giác ngộ này.


*


NGỘ ĐẠO


Ai cũng đều có đủ,

Chân tâm đồng vũ trụ,

Thanh tịnh, chẳng tử - sinh,

Rỗng lặng hằng diệu minh.


Trí huệ tựa mặt trời,

Trí năng như mặt trăng,

Ta bà như quả đất,

Đạo - bản đồ tâm linh


U mê là nguyệt thực,

Mặt trăng đang tối đen,

Bởi Ta bà che khuất,

Hết ánh sáng huệ năng.


Lời nói chẳng thể tả,

Não tưởng khó mà lường,

Suy nghĩ càng xa đạo,

Chỉ lặng để quán sâu.


Biết vào cửa đạo rồi

Sống tu từng hơi thở,

Chứng - chẳng gì chứng cả.

Ngộ - rỗng lặng sáng bừng.


Ta bà đâu chỉ khổ,

Tịnh độ cũng là đây,

Trong ánh sáng ngập đầy,

Của niềm vui nhân ái.


Không còn mình và họ,

Chỉ có chúng ta thôi,

Trên địa cầu duy nhất,

Vũ trụ quý yêu này.


*


BÁU NGỌC MA NÍ


Quán Thế Âm Bồ Tát,

Quán soi thấy rõ ràng,

Những viên ngọc Ma Ní,

Trong chúng sinh, ẩn tàng.


"Sức sống" cùng "Trí Huệ",

Gắn chặt với "Thời gian",

Ba viên ngọc vô giá ,

Tuyệt nhất cõi nhân gian.


"Sức sống" đồng Giác tính,

Sẵn trong mỗi sinh linh,

Giác tính rời - thân diệt,

Trở lại cõi vô tình.


"Thời gian"- thời Hiện tại,

Chẳng khứ cũng chẳng lai,

Khi mình đang hít thở,

Tâm cùng Cảnh - chẳng hai,


Làm người ai cũng đủ,

Trí Huệ đầy diệu linh,

Có năng lực rọi chiếu,

Phá tan cõi U minh.


Sống tu Bát Chánh Đạo,

Chánh Niệm - nhập Hiện tại,

Chánh Định - hiển Giác linh.

Chánh Kiến - tỏ Huệ minh.


Ba viên Ngọc quý đấy,

Phật chỉ dạy cho ta.

Biết diệu dụng Ngọc ấy,

Hạnh phúc bừng nở hoa.


***


BÌNH MINH


Vọng niệm ... Vượn nhảy nhót,

Vọng tưởng ... Ngựa chạy hoang,

Vọng tình ... Nai lẫn lối,

Tâm bình ... Chốn lạc an.


Tâm vọng ... Mặt biển dậy,

Trí năng ... Nguyệt tỏa xa,

Chân tâm ... Đáy biển lặng,

Trí huệ ... Nhật bừng ra.


*


CHÂN QUÊ


Vọng niệm, vọng tưởng ... vọng tình,

Vọng nào chưa lặng ... để mình lắng nghe,

Khi ba vọng hết ... nhi nhoe,

Lòng êm hiện cảnh ... Chân quê ru hời.


Sống đời ... dạo khắp muôn nơi,

Trí năng phương tiện ... giúp người đi xa,

Trí huệ ... ánh sáng đèn pha,

Chân tâm Diệu giác ... Quê nhà trượng phu.



Melbourne, Phật Đản, 5 tháng 5, Phật lịch 2567.

Chánh Tín Hà Vĩnh Tân

 

Chú thích:

(*) CHÂN QUÊ: Bảy bài thơ thiền này đều đã được đăng lần lượt trên “Cổng thông tin PHẬT GIÁO - Giáo hội Phật giáo Việt Nam và TRANG NHÀ QUẢNG ĐỨC - Melbourne. Chúng tạm được chia làm 3 cặp thơ có nội dung gắn kết một cách hữu cơ với nhau như “Cặp Khai “, “Cặp Giải” & “ Cặp Kết”:

Cặp đầu gồm 2 bài: Tâm thường (*) & Đốn giáo (*)
Cặp giữa gồm 3 bài: Diệu Pháp Trí Độ (*), Ngộ đạo & Báu ngọc ma ní (*).
Cặp cuối gồm hai bài: Bình Minh (thơ) - Thơ Ca - Trang Nhà Quảng Đức.
Các bài có dấu (*) là ký hiệu có lời chú giải của tác giả kèm theo mỗi bài thơ. Xin mời quý độc giả vào xem thêm.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/03/2015(Xem: 13859)
Lạy Mình Ghé tay sờ gốc Bồ Đề Con xin chút lực dội về trong Tâm Nguyện lòng vun xới quanh năm Hằng ngày bái lạy niệm "Nam Mô... Mình!"
25/03/2015(Xem: 21972)
Thanh Lương là bút hiệu của Thích Thiện Sáng, một hành giả Thiền tông. Thế danh Trương Thượng Trí, sinh năm 1956, lớn lên bên dòng sông Cửu Long giữa trời thơ đất mộng An Giang. Bản chất thông minh, mẫn tuệ, vốn từ bi, hiếu thảo, có trực giác bén nhạy, ngay từ thời còn bé nhỏ đã có những biểu hiện khác thường như trầm tư, ưa đọc sách đạo lý suốt ngày, thích ăn chay và học hành ở trường lớp thì tinh tấn, luôn luôn dẫn đầu, xuất sắc.
25/03/2015(Xem: 17892)
Thấy đời khổ quyết tìm đường cứu khổ Mặc dầu đang sống nhung lụa quyền uy Trong bốn mùa có cung điện theo tùy Với vợ đẹp con ngoan người hầu hạ
20/03/2015(Xem: 16584)
Hoằng dương Pháp thoát luân hồi sinh tử Giác chu toàn cứu cánh (1) của đời tu Cất bước cao ra khỏi chốn ngục tù Nhiếp ma quân hướng về nơi Cực lạc
20/03/2015(Xem: 15238)
Khép cánh Phù Du (thơ)
19/03/2015(Xem: 15178)
Tháng Giêng, Di Lặc tươi cười, Cùng bầy ngũ tặc vui chơi thiện lành. Tháng Hai là tháng học hành, Khẩu, thân, ý, chính là nguồn sân si. Tháng Ba, học “Đà Ra Ni”, Bút nghiên kinh kệ nhớ ghi hằng ngày.
18/03/2015(Xem: 13291)
Tết mâm ngũ quả cúng gia tiên Bắc Trung Nam, khác cả ba miền Năm Yếu tố cấu thành vủ trụ Thể hiện Mộc Thủy Hỏa Thổ Kim
16/03/2015(Xem: 18370)
Ai tin tuổi số ghé xem Đầu năm một quẻ, ngó thèm, khó qua Lấy hên năm mới thiệt mà Mời cô, mời cậu, mời bà, mời ông Cô nào tuổi Tý chưa chồng Năm mới sẽ hết nằm không biếng lười Đừng ham ngủ như đười ươi
14/03/2015(Xem: 14322)
Quá cảnh trần gian lạc bến tình Tình vui phơi phới buổi bình minh Thuyền lòng thả nổi không người lái Đâu ngờ, trôi dạt chốn điêu linh..
13/03/2015(Xem: 13941)
Phố còn cổ đến bao năm Người đi kẻ ở thăng trầm phiêu linh Dòng trôi lưu bóng biệt tình Đêm nghe cổ kính trở mình ngói rơi.