Tâm ( Bát điệp Tâm – Thuận nghịch độc )

27/04/202318:25(Xem: 7876)
Tâm ( Bát điệp Tâm – Thuận nghịch độc )
chu tam 2


TÂM 
 ( Bát điệp TÂM– Thuận nghịch độc ) 
 
Thuận:
 
Nhòa nhạt  nẻo TÂM chỉ khép đời,
Ngát hương TÂM nhật sánh xanh trời.
Hoa tàn, cảnh mệt TÂM rầu nhớ,
Đạo có, TÂM lành phúc khó  rơi.
Hòa nhẫn giữ TÂM nương  trí lực,   
Mộng đan xua tín rộn TÂM người.
Tà đường bỏ, sáng TÂM an lạc,
 Ngà ngọc sắc TÂM…để rạng cười.
 
Nghịch:
 
Cười rạng để TÂM sắc ngọc ngà,
Lạc an TÂM sáng bỏ đường tà.
Người TÂM rộn tín xua đan mộng,
Lực trí nương TÂM giữ nhẫn hòa.
Rơi khó phúc lành… TÂM có đạo,
Nhớ rầu TÂM mệt… cảnh tàn hoa.
Trời xanh sánh nhật, TÂM hương ngát,
Đời khép chỉ TÂM nẻo nhạt nhòa...
 
Minh Đạo


chu-Tam


TÂM

Kính họa thuận bài của Cư Sĩ Minh Đạo

TÂM nhoà nhạt nẽo đời chơi vơi
Hương TÂM ngát quyện toả bầu trời
Cảnh đổi hoa tàn TÂM xao động
TÂM lành Đạo trọn phúc nào vơi
Nương trí lực TÂM duy hoà nhẫn
Mộng mị huyễn tín rộn TÂM người
Ly đường tà TÂM ngời an lạc
TÂM báu đa nhuận sắc tốt tươi


TÂM

Kính họa nghịch bài của Cư Sĩ Minh Đạo

Tươi tốt sắc nhuận báu TÂM đa
Ngời lạc an TÂM ly đường tà
Người TÂM rộn tín huyễn mị mộng
Trí lực nương TÂM duy nhẫn hoà
Vơi nào Phúc lành TÂM trọn Đạo
Động xao TÂM đổi cảnh tàn hoa
Quyện bầu trời TÂM hương toả ngát
Chơi vơi đời TÂM nẽo nhạt nhoà

Quảng An Houston, Tx U SA


 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/07/2017(Xem: 14341)
Dưới chân ngọn núi Phổ Đà Có chàng đồ tể thật là tệ sao Hung hăng, nóng nảy, hỗn hào Sống cùng mẹ góa từ bao lâu rồi, Anh chàng bất hiếu nhất đời Lúc say đánh mẹ, mặc người cười chê, Mẹ hiền lành đủ mọi bề Nghĩ mình nghiệp chướng nặng nề bản thân Nên bà sám hối thành tâm Phụng thờ tượng Quán Thế Âm trong nhà Quỳ xin Bồ Tát giúp bà, Mong con ngỗ nghịch rồi ra có ngày Thoát cơn mê, về đường ngay Sống cho phải đạo, mai này hồi tâm.
22/07/2017(Xem: 14905)
Khóm trúc nghiêng minh nhớ dáng ai Chia tay ròng rã mấy năm dài Người đi như thể trời im nắng Rầm rập mưa buồn buổi sớm mai Chiều nay ai có về quê mẹ Cho gởi lòng theo những bước chân Cố hương xa tít bao giờ lại Nhìn biển, nhìn sông, núi Ngũ Hành Đàn voọc chân nâu sầu thế cuộc Mắt buồn hiu hắt hỏi trời cao Ôi núi Sơn Chà ai thảm sát Để biển xanh đau hóa biển đào?
20/07/2017(Xem: 38004)
Do duyên lành thù thắng, được Chư Tôn Đức cùng Thiện-hữu Tri-thức gần xa hết lòng hỗ trợ và khuyến khích nên từ ngày 9. 9. 2009, chúng con đã khởi soạn “Thi hóa TRƯỜNG BỘ KINH” gồm 3 Tập, chuyển thể thơ tất cả 34 Kinh, đã được hoàn tất vào ngày 15. 7. 2011. Ba Tập đã lần lượt được ấn hành do Nhà Xuất Bản Phương Đông (Saigon, Việt Nam).
18/07/2017(Xem: 14155)
Chủng Tánh Phật luôn tiềm tàng hiện hữu Trong lòng mình cùng tất cả chúng sanh Dẫu cho ta chưa nhận biết chung quanh Tánh Phật mãi vẫn thường luôn trong sáng .
15/07/2017(Xem: 14210)
Tôi nhìn sang trái cuộc chơi, Hoa tươi đã héo gục nơi huy hoàng, Hiên ngang bỗng chốc ngỡ ngàng, Xôn xao hoen gỉ mộng vàng lên mây
12/07/2017(Xem: 13220)
Hiểu ra Ta chẳng phải Ta Biết rồi mới thấy người ta là mình
08/07/2017(Xem: 12764)
Một ông quan lớn thời xưa. Giữ vai cố vấn cho vua một vùng , Trên đường đi đến hoàng cung, Cùng vua, quan hội họp chung bữa này
27/06/2017(Xem: 21774)
Đi nhẹ đi cho lòng mình đừng nóng giận Bước chân này trải rộng hướng từ bi Hương lòng bay cảm hoá cuộc sống này Mang an lạc hoà bình cho thế giới .
27/06/2017(Xem: 16829)
2737 Dudley St, Lincoln, NE 68503 - Đây là căn nhà đầu tiên gia đình chúng tôi, 6 người, ở khi qua Mỹ. Bên trong có một phòng thờ Phật của Cộng đồng Người Việt tại thành phố Lincoln, NE. Phòng thờ này là tiền thân của Chùa Linh Quang. Sau đó Cộng đồng PG Lincoln, trong đó có những người đồng thành lập, cụ Đặng Tuyết Mai, cụ Trần Phú Lộc, v.v... nay đã mãn phần, mua một căn nhà ở 216 West F street để 'Cải gia vi tự' thành Chùa Linh Quang bấy giờ lấy tên tiếng Anh là Linh Quang Buddhist Center. Sau một thời gian nữa, Linh Quang Buddhist Center dời qua một vị trí mới ở gần Công Viên Pioneer của thành phố. Còn ngôi chùa ở đường F trở thành chùa An Lạc.
27/06/2017(Xem: 16857)
Sáng nay, trong không gian yên tĩnh, ngồi đọc thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du, người có tên thân thương khác mà chúng tôi thường gọi là Ông Rùa Đá, ôi sao nhẹ nhàng và diệu vợi như tiếng chuông ngân. Một sáng mai, trong lành như Buổi Sáng của NHLD,