Khéo tu học như Lửa cháy đầu (thơ)

20/04/202318:13(Xem: 10596)
Khéo tu học như Lửa cháy đầu (thơ)

lua chay

Khéo tu học như Lửa cháy đầu! 



Thường nghĩ đến những niềm đau nỗi khổ! 

Trọn quảng đời dài cho đến hôm nay 

Thủ thỉ  tâm mình:

“Lửa đã cháy đầu” hãy tự cấp cứu ngay

Vì ….hành trình nào sẽ đến cứu cánh ấy! 

Lời mẹ dặn dò “con ơi, nhớ lấy!  “ 

Còn yếu lắm đừng ra nắng nghe con 

Dạ vâng ! …

đến tuổi này tâm nguyện vẫn chưa tròn 

Phước chút còn ….nên  gần bạn có đạo lực ! 

Học được rằng :

đường sinh tử luân hồi sẽ mãi tiếp tục 

Nên  nhắc  mình “ vẫn chưa đạt  đến đâu!”( Not yet ) 

Đằng sau vị ngọt luôn cay đắng, u sầu 

Đừng tự hào có phần nào mình hiểu thấu ! 

Vẫn có nhiều hiền nhân trong phàm phu xấu ! 

Sẽ hỗ trợ ta cho đạo pháp chín muồi 

Đừng vì thị phi, bất mãn thối lùi 

Được lại kiếp người trăm bề nan khó !

Chớ dễ chạnh lòng khi gặp tám gió 

Giáo pháp Đức Phật …di sản hiếm có dị kỳ 

Vốn liếng mang trong mình mỗi chuyến đi 

Sẽ tạo lãi tuỳ theo mức độ  Chánh Tín 

Càng  thêm nhiều với Chánh Hạnh, Chánh kiến !

Khéo tu bạn ơi như lửa cháy đầu

Đường sinh tử ai cũng bước qua cầu 

Khả năng quay lại tuỳ vào mình đấy 

Đừng như con rùa mù …hy vọng tìm thấy ! 

Huệ Hương 

 

***

Một chút thôi !

Thuở nhỏ cũng đua đòi học tử vi, bói toán

Vẫn tưởng rằng: qua thất thập cổ lai hy

May rủi không còn ảnh hưởng ..lo chi

Vì ít sách tử vi đoán người trên tám chục !

Nào hay thời đại mới …tuổi thọ đã cao hơn chút

Mà hiệu lực nghiệp quả thấy rõ hơn nhiều

Bao người vẫn gập ghềnh thử thách trớ trêu

Nhìn thế sự, gẫm câu:

“cần thay đổi mình bằng lục căn thu thúc”



Với con mắt luôn nhìn điều tích cực

Biết lắng nghe, dùng ái ngữ thường xuyên

Nhân hậu bao dung sử dụng trái tim

Quên hết mọi xấu tệ xảy ra trong quá khứ!

Mỗi thứ một chút thôi….

sửa đổi dần cách hành xử !

Vòng luân hồi dài lắm vô thủy vô chung

Nghiệp thiện, ác nào sẽ trổ cuối cùng

Vào lúc cận tử để mà tiên đoán ?



Nếu còn vững lòng tin về số mạng

Hãy tạo nhiều phước lành cho kiếp sau

Càng mạnh càng nhiều lãi sẽ tăng vào

Đẩy quả báo xấu trở nên vô hiệu lực

Một chút thôi …ngày kia tâm điều phục !


Huệ Hương


***


Niềm vui trong thơ nhạc



Có thể âm thanh trầm bổng, tiếng thơ thổn thức

Sẽ giảm bớt đi lòng trần tục kẻ sơ tâm?

Quét sạch mọi dao động theo hải triều âm

Hoặc mạnh mẽ đến tột cùng rồi hoà nhập!



Vào âm vang huyền bí đầy ma lực

Khải tấu tiếng lòng bằng khúc nhạc từ tâm

Nhịp điệu hài hoà trong cõi vô thanh

Không hạnh phúc nào khi nội tâm bình lặng !



Niềm vui có thật như đang phiêu lãng!

Trong thế giới đẹp não nùng của riêng mình

Vẫn mãi giữ bao chất chứa ân tình

Vượt qua được mọi tác nhân chướng ngại

Hướng dẫn điểm khởi đầu hành trình nội tại

Cười tuôn nước mắt, giữa gió hét mưa giông

Dòng sông tư tưởng thôi hết chênh chông

Xin tri ân thơ nhạc khiến bao người tỉnh thức!



Huệ Hương


***

Kiếp nhân sinh


Đã lâu rồi lăng xăng chốn trần lụy
Chợt một ngày tỉnh thức ….”thư giản đi “
Tuy yêu nhạc nhưng quyết chọn loại gì
Mượn bài ca nào vừa ý nghĩa, nhắc nhở !
Mang tính chất vạn hữu trên đời là khổ !
Đây rồi tiếng hát trầm buồn với “kiếp nhân sinh”
Toàn bộ cuộc đời ta vọng niệm đắm chìm
Rốt ráo nhân cho quả, quả lại sinh nhân tiếp nối !
Tuỳ khả năng , nhận thức khổ dưới nhiều hình thái
Đơn giản chỉ là thấy sanh tử, chia ly
Vi tế hơn, chán “ sáng vác ô đi tối vác về “
Cả một đời lận đận không làm sao thoát được!
Cơ hội nghìn năm để bòn Đức tích Phước
Nghe lời Phật dạy từ thiện hữu minh sư
Chiêm nghiệm, thay đổi cái nhìn biết suy tư
Những ô nhiễm không ngẫu nhiên mà đến !
Do tiền nghiệp tích lũy từ bao kiếp
Nay vững niềm tin bỏ ác tạo lành
Hiểu thế nào cuộc sống giống tiếng vang ( echo)
Điều mình gieo trồng sẽ được gặt hái!
Và những gì bạn cho đi sẽ được nhận lại !
Năng lực Phật pháp diệu dụng vô ngại


Huệ Hương







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2012(Xem: 25344)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13915)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14346)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14797)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18310)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 20148)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24782)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12703)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 23124)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 15630)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.