Cứ hẹn nhưng xin đừng đến! (thơ)

14/04/202315:56(Xem: 9855)
Cứ hẹn nhưng xin đừng đến! (thơ)

hoa sen dep 2

Cứ hẹn nhưng xin đừng đến!

“ Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!”

Ôi lời ca sao trùng hợp …quá hay

Trần gian ơi ..mong chỉ lần cuối này

Chỉ cứ hẹn mà xin nguyện đừng đến!


Có ai biết

“đã bao lần thuyền chèo không về bến”

Vì đắm chìm trong thành, bại, mất, còn

Bao nhiêu khê chưa giải quyết vẹn tròn

Vẫn lang thang mãi nơi trần gian quán trọ.


Dù được khuyên hãy chuyển hoá tâm thức

nhìn đây… cõi Tịnh Độ !

Vượt thời gian đối diện bóng tối bao trùm

Trong tinh thần nhân ái ôm ấp bao dung

Để ứng xử mọi hoàn cảnh khách quan, độ lượng


Nhưng ước chi mình

Có khả năng buông bỏ đừng cho tăng trưởng

Những ganh tỵ, bủn xỉn do thân kiến làm nên

Một bản ngã chấp thủ tiềm tàng muốn trồi lên

Để sống vững chãi theo nguyên tắc đạo đức


Nên cứ hẹn vì không biết chừng nào tỉnh thức

Tuỳ vào nghiệp duyên tiền kiếp, nhân hôm nay

Ba cõi sáu đường …chỉ biết chắp tay

Nguyện ngày nào đến được..luôn tự tại !


Tâm bình thường, thản nhiên trước chướng ngại

Sẽ hội ngộ nhau bạn tri kỷ, tri âm

Dù chỉ vài ngày, vài tháng, vài năm .

Không nuối tiếc, sợ hãi khi vô thường đến !


Trần gian ơi !

cám ơn đã trọ khi chờ ngày được ghé bến !

Nên cứ hẹn dù mịt mù sương khói mênh mông!

Huệ Hương


***


Từ dạo ấy…

Từ dạo ấy..
Nhìn cuộc sống vơi niềm tri ân tất cả
Bao niềm phúc lạc tràn ngập mãi hồn ta
Mọi ưu phiền nhẹ hẳn thoáng bay qua
Du dương điệu nhạc “hãy đón nhận ân hưởng”

Phút mầu nhiệm ấy …
Chỉ có khi thay đổi cái nhìn về đối tượng
Nhận ra mình thừa tự một chút duyên
Gần gũi kinh sách pháp thoại mật miên
Đến một ngày,
Hiểu về ảo vọng và tham vọng !
Và …Niềm tin nhân quả
Đã chuyển hoá dị kỳ phương cách sống!
Mỗi khi tương tác với thế giới bên ngoài
Biết trách nhiệm bổn phận nào …
trở thành chất liệu tốt đẹp ở tương lai ?
Khi lời dạy Đức Phật tăng trường hiệu lực
“Dừng mọi phân biệt sai lầm trong tâm thức! “

Qua thấu kính vũ trụ duyên sinh bất tận này
Từng khoảnh khắc đồng điệu trái tim ai
Thì cảm giác an lạc hiện hữu ngay lúc ấy!
Không muộn lắm khi điều thật đơn giản …được thấy !

Huệ Hương

***


Thói quen tạo nên cá tính !

“What is inside is revealed outside” hãy lưu ý
Quán chiếu rồi chuyên tập một thói quen
Phương pháp hữu hiệu diệt bản ngã mạn, hèn
Để tri ân ngưỡng mộ hiền nhân tôn kính

Điều cơ bản cần thực tập tánh khiêm tốn
Biết nhìn xét việc đời một cách khách quan
Không bám chặt điều gì đang xảy ra …
……Sẽ khỏi ray rứt muộn màng
Đừng tự phụ, đòi hỏi lung tung, kỳ vọng

Cái tâm viên mã cần điều phục bớt loạn động
Tam giới vô thường như mưa, nắng mùa thu
Sự nhanh chóng kiếp người khiến thực hành tu
Có chút tư lương mang về hành trình vô định !

Nguyện đại duyên theo đuổi pháp môn chân chính
Có niềm tin vững mạnh vào giáo pháp Như Lai
Nỗ lực thực hành thiện nghiệp từ bỏ lầm sai
Cảnh giác mọi cảm xúc đến từ 8 ngọn gió

Còn phàm phu thế tục chẳng tìm đâu chính lộ
Nên luôn cần Chánh niệm mỗi phút giây
Liên tục đánh thức chớ để ngủ say
Hiểu rõ luật nhân quả, duyên sinh là liều thuốc !

Khi giảm bớt tham dục sẽ nhẹ nhàng tiến bước
Không chạy theo nhập cuộc thú vui phàm tình
Mở rộng lòng sẵn sàng linh động với chúng sinh
Nương tựa Phật Pháp rồi thực hành miên mật
Chân lý tối thượng sẽ dần thấm nhập …
Và “What is inside is revealed outside” !!!!

Huệ Hương



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 18357)
Một bông hồng xin dâng Mẹ Một bông hồng xin dâng Cha Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu Công Cha phải nhớ làm đầu Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình
10/04/2013(Xem: 17770)
Thơ là nhạc lòng, là tình ca muôn thuở của ý sống, của nguồn thương, của mầm xuân mơn mởn được thể hiện qua âm điệu vần thơ, qua câu hò, tiếng hát, lời ru, ngâm vịnh,..v..v.... mà các thi nhân đã cảm hứng dệt mộng, ươm tơ. Những vần thơ của các thi sĩ nhả ngọc phun châu là những gấm hoa sặc sỡ, những cung đàn tinh xảo, những cành hoa thướt tha kết thành một bức tranh đời linh hoạt, một bản nhạc sống tuyệt trần, một vườn hoa muôn sắc ngát hương làm tăng thêm vẻ đẹp cả đất trời, làm rung cảm cả lòng người xao xuyến. Đối tượng của vần thơ là chất liệu men đời được sự dung hợp của đất trời, sự chuyển hoá của vạn vật và sự hoà điệu của lòng người qua khắp nẻo đường trần biến thể, có lúc mặn nồng bùi ngọt, có khi chua chát đắng cay, tủi hờn chia ly, thất vọng chán chường sau những cuộc thế bể dâu, những thăng trầm vinh nhục, chính là nguồn suối mộng rạt rào của các nhà thơ say mơ. Tôi mặc dù không phải là thi sĩ, nhưng cũng biết thiết tha ho
10/04/2013(Xem: 24328)
Nhật Bản là đất nước của ngàn thơ, vì trước hết đó là đất nước của ngàn hoa... Hoàng Xuân Vinh
08/04/2013(Xem: 16848)
Đất tâm như quả địa cầu, Chứa đầy hạt giống hoa mầu hành vi. Tâm là dòng suối nghĩ suy, Tâm và hạt giống có gì khác đâu. 5. Tâm không tu phải khổ đau, Như vượn chuyền nhảy không sao đặng dừng, Xuống lên ba cõi trầm luân, Từ thời vô thỉ con đường mênh mang.
08/04/2013(Xem: 72776)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 18904)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 18692)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 31568)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 17375)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 16328)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.