Đêm lành, thức tỉnh (thơ)

21/03/202305:38(Xem: 7813)
Đêm lành, thức tỉnh (thơ)
Ngam Trang Lang Gia-5
Đêm lành, thức tỉnh !


Kính bạch Thầy, cả tuần nay Thầy không nhận các bài thơ của con như Cuộc sống là dòng pháp..v.v….Con kính gửi thêm hai bài mới đã viết trước khi nhận tin tham dự Zoom. Chỉ là trình Thầy xem cùng một lúc gửi cho hai chỗ nữa để thấy lòng an bình khi nhớ đến Thầy, Kính mời Thầy xem cho vui, HH



Chợt thấy mình bé nhỏ giữa niềm cô quạnh
Bao đêm thâu từ sâu kín tâm linh:
“Cái còn để lại nghe rơm rớm ân tình,
Có lẽ mình …
cõng nghiệp rong chơi giữa đời huyễn mộng ?“
Ừ thôi ..
Mỗi bước đường xa thức tỉnh về cuộc sống
Không gian đầy mây, sông cạn nước … mê mê
Bâng khuâng nhìn vạt nắng chót lúc chiều về
Hoàng hôn tím ru cho ta điệu buồn trầm mặc !


Điều kỳ diệu …
Khi công phu chiều nghe kinh Phật !
Mọi ưu phiền đã theo gió bay đi
Thì ra ….
Luật vận hành vũ trụ như thế có hề chi
Chẳng điều gì to tát giữa dòng đời vô định!
Chỉ có lòng ta …tạo tường thành khoá kín !
Không chấp nhận dòng chảy một con sông
Như chớp mắt, có trở lại được không ?
Đêm lành …đọc được dòng chữ trong tâm thức!
Hãy gìn giữ …
tự tin, cảm giác an bình .. bằng nghị lực!


Huệ Hương


***

Tôi nhìn lại tôi.


Đây là lần thứ hai hồi chuông báo động
“Chú trọng nhiều đến sức khỏe, thời gian”
Tôi nhìn lại tôi …. Hành trình đủ lắm gian nan
Bể dâu ơi…
Trả lại mình cuộc sống bình thường nhé !


Trong sách vở còn ảnh hình lúc trẻ
Chợt nhớ câu thơ ai đó thích hợp lúc này (1)
Dẫm chân về ngày cũ …đến hiện tại đây
Quan sát lại mình tìm ý nghĩa cuộc sống !


Qua đi …âm thanh cuồng nộ, thiết thống
Để biết rằng mình còn phải nỗ lực bao lâu
Chỉ có tình người …giải tỏa những đêm thâu
Thả trôi hết muộn phiền, từ ngày học Đạo !


Tôi nhìn lại tôi … vẫn còn kịp thong dong dạo
Tuỳ duyên ứng biến hoàn cảnh đi thôi
Mỗi giai đoạn đời người …cũng đã qua rồi
Thôi kệ …Suối vần chảy theo đời suối
Chưa bao giờ biết ray rức tiếc nuối !
Nguyện …mình cũng thế khi vô thường ngày cuối !


Huệ Hương

————————-

(1) Có ai đó khi đời xế bóng
Sẽ hờn ghen với ảnh chính mình


***


Thực chất cuộc sống là …Trải nghiệm!

Được nghe nhiều thiện hữu lúc trà dư tửu hậu !
“Trong 84 ngàn pháp môn, phải có pháp danh ngôn
Và lời vàng từ đại trưởng lão tông môn “
Ghi lại trong nghi thức, tác phẩm tuyệt tác (best seller)
Phật đã dạy:
Người có túc duyên mới có thể biên chép
Sau khi thọ trì, đọc tụng giảng giải lưu thông
Giúp người hiểu rõ nghĩa lý uyên thâm
Khiến tháo gỡ gánh nặng đang trói chặt
Sẽ sâu sắc hơn khi họ biết cái gì vướng mắc
Biết mình phải làm gì ngay hiện tiền đây
Biết Tàm uý khi phạm lỗi lầm sai
Tự sách tấn sau mỗi lần trải nghiệm…
Vì Ehi- passiko” = “thách thức mọi thử nghiệm
Thoảng mỉm cười, “đã sống nhiều rồi “… mãn nguyện (1)
Vận mệnh ta quyết định do nỗ lực mà ra
Vận thành công đặt trong chính lòng bàn tay ta
Mệnh chỉ là cái cớ của những kẻ thất bại!
Giải thoát những quan kiến định khuôn …Tự tại !!!



Huệ Hương

***

(1) Jean Jacques Rousseau nói: “Người sống nhiều nhất không phải người sống lâu năm nhất mà là người có nhiều trải nghiệm phong phú nhất.”



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2012(Xem: 24955)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 13395)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 14082)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 14077)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 18013)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 19758)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 24305)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 12387)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 22329)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 14758)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.