Đêm lành, thức tỉnh (thơ)

21/03/202305:38(Xem: 7998)
Đêm lành, thức tỉnh (thơ)
Ngam Trang Lang Gia-5
Đêm lành, thức tỉnh !


Kính bạch Thầy, cả tuần nay Thầy không nhận các bài thơ của con như Cuộc sống là dòng pháp..v.v….Con kính gửi thêm hai bài mới đã viết trước khi nhận tin tham dự Zoom. Chỉ là trình Thầy xem cùng một lúc gửi cho hai chỗ nữa để thấy lòng an bình khi nhớ đến Thầy, Kính mời Thầy xem cho vui, HH



Chợt thấy mình bé nhỏ giữa niềm cô quạnh
Bao đêm thâu từ sâu kín tâm linh:
“Cái còn để lại nghe rơm rớm ân tình,
Có lẽ mình …
cõng nghiệp rong chơi giữa đời huyễn mộng ?“
Ừ thôi ..
Mỗi bước đường xa thức tỉnh về cuộc sống
Không gian đầy mây, sông cạn nước … mê mê
Bâng khuâng nhìn vạt nắng chót lúc chiều về
Hoàng hôn tím ru cho ta điệu buồn trầm mặc !


Điều kỳ diệu …
Khi công phu chiều nghe kinh Phật !
Mọi ưu phiền đã theo gió bay đi
Thì ra ….
Luật vận hành vũ trụ như thế có hề chi
Chẳng điều gì to tát giữa dòng đời vô định!
Chỉ có lòng ta …tạo tường thành khoá kín !
Không chấp nhận dòng chảy một con sông
Như chớp mắt, có trở lại được không ?
Đêm lành …đọc được dòng chữ trong tâm thức!
Hãy gìn giữ …
tự tin, cảm giác an bình .. bằng nghị lực!


Huệ Hương


***

Tôi nhìn lại tôi.


Đây là lần thứ hai hồi chuông báo động
“Chú trọng nhiều đến sức khỏe, thời gian”
Tôi nhìn lại tôi …. Hành trình đủ lắm gian nan
Bể dâu ơi…
Trả lại mình cuộc sống bình thường nhé !


Trong sách vở còn ảnh hình lúc trẻ
Chợt nhớ câu thơ ai đó thích hợp lúc này (1)
Dẫm chân về ngày cũ …đến hiện tại đây
Quan sát lại mình tìm ý nghĩa cuộc sống !


Qua đi …âm thanh cuồng nộ, thiết thống
Để biết rằng mình còn phải nỗ lực bao lâu
Chỉ có tình người …giải tỏa những đêm thâu
Thả trôi hết muộn phiền, từ ngày học Đạo !


Tôi nhìn lại tôi … vẫn còn kịp thong dong dạo
Tuỳ duyên ứng biến hoàn cảnh đi thôi
Mỗi giai đoạn đời người …cũng đã qua rồi
Thôi kệ …Suối vần chảy theo đời suối
Chưa bao giờ biết ray rức tiếc nuối !
Nguyện …mình cũng thế khi vô thường ngày cuối !


Huệ Hương

————————-

(1) Có ai đó khi đời xế bóng
Sẽ hờn ghen với ảnh chính mình


***


Thực chất cuộc sống là …Trải nghiệm!

Được nghe nhiều thiện hữu lúc trà dư tửu hậu !
“Trong 84 ngàn pháp môn, phải có pháp danh ngôn
Và lời vàng từ đại trưởng lão tông môn “
Ghi lại trong nghi thức, tác phẩm tuyệt tác (best seller)
Phật đã dạy:
Người có túc duyên mới có thể biên chép
Sau khi thọ trì, đọc tụng giảng giải lưu thông
Giúp người hiểu rõ nghĩa lý uyên thâm
Khiến tháo gỡ gánh nặng đang trói chặt
Sẽ sâu sắc hơn khi họ biết cái gì vướng mắc
Biết mình phải làm gì ngay hiện tiền đây
Biết Tàm uý khi phạm lỗi lầm sai
Tự sách tấn sau mỗi lần trải nghiệm…
Vì Ehi- passiko” = “thách thức mọi thử nghiệm
Thoảng mỉm cười, “đã sống nhiều rồi “… mãn nguyện (1)
Vận mệnh ta quyết định do nỗ lực mà ra
Vận thành công đặt trong chính lòng bàn tay ta
Mệnh chỉ là cái cớ của những kẻ thất bại!
Giải thoát những quan kiến định khuôn …Tự tại !!!



Huệ Hương

***

(1) Jean Jacques Rousseau nói: “Người sống nhiều nhất không phải người sống lâu năm nhất mà là người có nhiều trải nghiệm phong phú nhất.”



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2014(Xem: 21964)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 15419)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 22424)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 14840)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 14420)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15688)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 13717)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 18790)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 21129)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 13475)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.