Miền Tâm Thức (thơ của Võ Đào Phương Trâm)

20/12/202205:39(Xem: 7731)
Miền Tâm Thức (thơ của Võ Đào Phương Trâm)



thien tra
THƠ PHẬT GIÁO

Tác giả: Võ Đào Phương Trâm

*****

Vọng Mê

  

Đời người một cõi ta bà

Quẩn quanh không khỏi những sa lầm đời

Giữa tiền giữa bạc lả lơi

Giữa mê dục lạc, bể khơi huyệt phần

Giả vờ tốt với tri nhân

Mà tâm thả chốn hồng trần cuồng si.

Miệng thì nói những từ bi

Mà tâm chẳng bỏ tư nghì đảo điên

Vui buồn chen chúc ngẫu nhiên

Vô minh trong cõi hoàng tuyền khóc than

Kiếp người rơi vỡ, hoang mang

Vẫn đi nhặt nhạnh tro tàn héo khô

Khóc cười giữa những hư vô

Vết thương cứ xé, cứ vồ nát tan

Vẫn chưa thoát mộng truy hoan

Vẫn mê vẫn đắm, vẫn mang khổ phiền

Trần ai lắm kẻ ngã nghiêng

Lần theo u tối xuống miền trầm kha

Kéo lê mấy bận hoa đà

Nương về cõi lạc, đừng sa bụi trần

Thân tâm khổ lụy phù vân

Có ai nhận biết được phần họa may

Thoát đi con sóng thiên tai

Trở mình tỉnh thức, qua ngày mông mênh

Lầm than mấy bận nhớ quên

Rũ tay tan giấc mộng ghềnh thẳm đau.

Rửa trôi một vết xước nhàu

Ngồi nghe Kinh Pháp mà trao tâm lành.

******




thien (1)

Sắc
Không

 

 

Em về trên nhánh phù hoa

Những nhành cỏ thảo như là chao nghiêng

Nắng chiều nhẹ tựa phong miên

Hoàng hoa phủ lấp sân thiêng góc Chùa

 

Sương Trời rơi lạnh vườn thưa

Cỏ lau lất phất bông đùa nhẹ tênh

Thiên thai một cõi mông mênh

Dạo chơi mấy cảnh bồng bềnh chân như

 

Huyền không sắc sắc hư hư

Thản nhiên mở cánh phong thư bụi trần

Nặng lòng mấy cõi phù vân

Cũng qua một kiếp đến dần thái lai

 

Rũ đi những nặng bi ai

Con đường đạo hạnh từ nay ghé về

Qua đi những mộng những mê

Ngồi trong tỉnh thức xa bề trầm luân!

*****



thien (2)

Ngộ Mê

Ta đi trong cõi mình ta

Giật mình bỗng ngỡ như là đã quen

Con đường bản thể ngã nghiêng

Cố tìm một bước thanh thiên mộng trần

Du đường trăng ngỡ phù vân

Ta đi lạc giữa vô ngần đảo điên

Buộc vào một mối quàng xiên

Dốc thân tâm để an nhiên tựa vào

Hoạ thành một giấc chiêm bao

Lẫn trong đoản nguyệt thì thào tỉ tê

Tiếng đồng tiếng vọng bùa mê

Đổi câu sáo ngữ mua về bình yên

Áo choàng áo gấm lầm duyên

Ta đi thay chiếc áo thiêng nhạt màu

Tưới trồng những ngọn thanh tao

Rồi nâng chiếc lá gối vào thường xuân...


*******


ngoi thien


Miền Tâm Thức

 

Ta ngủ quên trên mảnh phù hoa

Nơi năm tháng chất dài mộng mị

Thời gian trôi đi như huyền bí

Giữa phận người rũ rượi hư không

 

Bóng tối kéo dần qua bên song

Nhà ai thắp nến hồng sáng mượt

Để mân mê, vỗ về lả lướt

Mộng hồng hoang say khướt tình trần

Những linh hồn bay bổng lâng lâng

Nắm tay nhau rồi cùng nhảy múa

Không định rõ mặt người từa tựa

Lẫn trong màu sương khói âm u

 

Có tiếng đàn ai như đang ru

Nửa tỉnh nửa mê, rã rời thổn thức

Lê chân qua miền tối đen màu mực

Rồi lặng nghe tiềm thức đủ đầy

Có một bàn tay…

Mộng mị cơn say

Ta chếnh choáng giật mình bấu víu

Rồi bận bịu

Giữa mịt mờ hoang phế phù vân

 

Ta ngã trên mảnh buồn thi nhân

Bỗng tìm thấy có màu ánh sáng

Nhỏ nhoi, nhập nhoạng

Như đóm lửa thắp lên chạng vạng

Giữa ngày không quang đãng

Nặng trì….

 

Đôi chân lao đi chẳng cần suy nghĩ

Như cái bóng nhẹ tênh huyền bí

Lững lờ cô tịch giữa thinh không

Lẫn lộn trong tâm thức mênh mông

Một chiếc bóng lặng thinh

Vẫn đi theo về miền ánh sáng

Bước ra khỏi vũng lầy mắc cạn

Đã neo chân lặn ngụp nửa đời

 

Ta lần mò rời khỏi trầm khơi

Khi phù hoa tan vào mảnh lửa

Những vui buồn như chưa từng hứa

Rơi giữa nhánh cội Thiền

 

Và từ đó!...những an nhiên

Đặt chiếc lá màu xanh trong trẻo

Những chiếc lá không bao giờ héo

Giữa mộc hồ vắng lặng phù hư,

 

Ta đi qua những ngày trầm tư

Là qua đi qua chuỗi ngày bất định

Khi tỉnh giấc không còn tâm bệnh

Rời xa vùng chệnh choạng ngã nghiêng

Là đi qua những khoảng muộn phiền

Miền ánh sáng nhiệm màu huyễn hoặc

Những đóa hoa lung linh màu sắc

Nở trong ngần, đẹp đẽ khoan thai

 

Ta thấy ánh sáng của sớm mai

Họa lên nhiều dung nhan gương mặt

Người hành hương về nơi sâu lắng

Để theo dòng thanh thản diệu kỳ

 

Về nơi đây, lặng lẽ thắp từ bi

Ta rơi hết mảnh buồn đã cũ

Nơi có những bình yên lưu trú

Nở trên miền tâm thức hồi sinh.

*****



 

binh yen

Bình yên giữa đời

 

Bên góc bếp nóng hổi

Có con Mèo ngủ say

Cuộn tròn như chiếc gối

Mân mê từng ngón tay

 

Chú Mèo ngoan vô tư

Mê ngủ rất hiền từ

Xa xa chùa Thiên mụ

Tiếng chuông về chân như

 

Con đường dài vô tận

Nặng nhọc một kiếp người

Ngồi xuống đây một chút

Để cho lòng nghỉ ngơi

 

Một đời người trôi qua

Mấy ai mà đoán được

Những vui buồn phía trước

Vô thường tựa nhành hoa.

 

Theo gió thổi mây bay

Ta khép đời vụn dại

Rụng rơi chiều hoang hoải

Ru mềm những ngón tay

 

Tiếng chuông từ sơn khê

Đường xưa nhớ lối về

Nén hương trầm ấm khói

Nghe đời nhẹ cơn mê.

 

Câu kinh gieo từ bi

Chiếc lá tre hoan hỉ

Đặt nỗi buồn xuống nghỉ

Cho tâm hồn thảnh thơi.

 

Hết

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2014(Xem: 18848)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 14604)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 15815)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 14261)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian
09/09/2014(Xem: 15344)
Không chỗ trú chẳng bến bờ Vẫn bầu rượu với túi thơ dặm dài Ngút mùa cuồng sĩ lai rai Nghêu ngao vô sự hát bài Hoa Nghiêm
09/09/2014(Xem: 19816)
Lung linh giọt sáng ngàn phương Đêm huyền diệu xuống nghe sương luân hồi Ngắm trăng ngắm cả cuộc đời Giữa mênh mông chợt ta ngồi ngắm ta
06/09/2014(Xem: 19510)
Cuộc đời sóng vỗ Đại đao Lời cha dạy bảo, con nào có quên Người cha đức rộng lại hiền Ân cần dạy bảo, khuyên người hồi tâm Tiền tài danh vọng chẳng cần Quyết noi gương Phật độ lần chúng sanh Hào quang tỏa sáng xung quanh Hiện thân Di-Lặc cứu đời độ nhân Tọa thiền phóng điển An lành Như như bất động, bóng Người từ bi
06/09/2014(Xem: 14301)
Ra vào cửa Phật cầu tỉnh ngộ Hiểu rõ chân tình thân tứ hải Đất, nước, gió, lửa đúc kết lại Vạn vật vô thường không quản ngại Phật pháp Như Lai nói chẳng sai Nước mưa một vị một không hai Hiểu được vô thường tâm chẳng ngại An nhiên tự tại chẳng bận ai
06/09/2014(Xem: 17936)
Tên thật : Nguyễn Kim Long Tên trong thơ : Nguyễn Thanh Tâm (Mặc Phương Tử) Nguyên quán: Đồng Sơn, Gò Công, Tiền Giang Sinh năm 1952, về sau còn 1956. Xuất thân từ gia đình làm nông Lưu lạc đến Sàigòn, quận 4 từ năm 1964. Đi học trường tiểu học Nguyễn Thái Học, Q.1, Saigon. phụ gia đình bán nước mía, bánh cam, chuối chiên, để tạm sống trong thời nhiễu loạn.
06/09/2014(Xem: 19676)
Thân con từ cội Bồ Đề Nổi trôi, trôi nổi bốn bề biển khơi Trùng dương sóng nỗi dập vùi Bao phen thoát nạn, quên ơn Mẹ hiền Bụi trần ám nhiễm si mê Quên lời Mẹ day tu nhiều càng si Cầu tinh tấn, sanh si mê Cầu Hỷ xả, thêm sân si Thuận cảnh quên ơn, Nghịch cảnh oán phận Sân si tham đắm bụi trần