Miền Tâm Thức (thơ của Võ Đào Phương Trâm)

20/12/202205:39(Xem: 7677)
Miền Tâm Thức (thơ của Võ Đào Phương Trâm)



thien tra
THƠ PHẬT GIÁO

Tác giả: Võ Đào Phương Trâm

*****

Vọng Mê

  

Đời người một cõi ta bà

Quẩn quanh không khỏi những sa lầm đời

Giữa tiền giữa bạc lả lơi

Giữa mê dục lạc, bể khơi huyệt phần

Giả vờ tốt với tri nhân

Mà tâm thả chốn hồng trần cuồng si.

Miệng thì nói những từ bi

Mà tâm chẳng bỏ tư nghì đảo điên

Vui buồn chen chúc ngẫu nhiên

Vô minh trong cõi hoàng tuyền khóc than

Kiếp người rơi vỡ, hoang mang

Vẫn đi nhặt nhạnh tro tàn héo khô

Khóc cười giữa những hư vô

Vết thương cứ xé, cứ vồ nát tan

Vẫn chưa thoát mộng truy hoan

Vẫn mê vẫn đắm, vẫn mang khổ phiền

Trần ai lắm kẻ ngã nghiêng

Lần theo u tối xuống miền trầm kha

Kéo lê mấy bận hoa đà

Nương về cõi lạc, đừng sa bụi trần

Thân tâm khổ lụy phù vân

Có ai nhận biết được phần họa may

Thoát đi con sóng thiên tai

Trở mình tỉnh thức, qua ngày mông mênh

Lầm than mấy bận nhớ quên

Rũ tay tan giấc mộng ghềnh thẳm đau.

Rửa trôi một vết xước nhàu

Ngồi nghe Kinh Pháp mà trao tâm lành.

******




thien (1)

Sắc
Không

 

 

Em về trên nhánh phù hoa

Những nhành cỏ thảo như là chao nghiêng

Nắng chiều nhẹ tựa phong miên

Hoàng hoa phủ lấp sân thiêng góc Chùa

 

Sương Trời rơi lạnh vườn thưa

Cỏ lau lất phất bông đùa nhẹ tênh

Thiên thai một cõi mông mênh

Dạo chơi mấy cảnh bồng bềnh chân như

 

Huyền không sắc sắc hư hư

Thản nhiên mở cánh phong thư bụi trần

Nặng lòng mấy cõi phù vân

Cũng qua một kiếp đến dần thái lai

 

Rũ đi những nặng bi ai

Con đường đạo hạnh từ nay ghé về

Qua đi những mộng những mê

Ngồi trong tỉnh thức xa bề trầm luân!

*****



thien (2)

Ngộ Mê

Ta đi trong cõi mình ta

Giật mình bỗng ngỡ như là đã quen

Con đường bản thể ngã nghiêng

Cố tìm một bước thanh thiên mộng trần

Du đường trăng ngỡ phù vân

Ta đi lạc giữa vô ngần đảo điên

Buộc vào một mối quàng xiên

Dốc thân tâm để an nhiên tựa vào

Hoạ thành một giấc chiêm bao

Lẫn trong đoản nguyệt thì thào tỉ tê

Tiếng đồng tiếng vọng bùa mê

Đổi câu sáo ngữ mua về bình yên

Áo choàng áo gấm lầm duyên

Ta đi thay chiếc áo thiêng nhạt màu

Tưới trồng những ngọn thanh tao

Rồi nâng chiếc lá gối vào thường xuân...


*******


ngoi thien


Miền Tâm Thức

 

Ta ngủ quên trên mảnh phù hoa

Nơi năm tháng chất dài mộng mị

Thời gian trôi đi như huyền bí

Giữa phận người rũ rượi hư không

 

Bóng tối kéo dần qua bên song

Nhà ai thắp nến hồng sáng mượt

Để mân mê, vỗ về lả lướt

Mộng hồng hoang say khướt tình trần

Những linh hồn bay bổng lâng lâng

Nắm tay nhau rồi cùng nhảy múa

Không định rõ mặt người từa tựa

Lẫn trong màu sương khói âm u

 

Có tiếng đàn ai như đang ru

Nửa tỉnh nửa mê, rã rời thổn thức

Lê chân qua miền tối đen màu mực

Rồi lặng nghe tiềm thức đủ đầy

Có một bàn tay…

Mộng mị cơn say

Ta chếnh choáng giật mình bấu víu

Rồi bận bịu

Giữa mịt mờ hoang phế phù vân

 

Ta ngã trên mảnh buồn thi nhân

Bỗng tìm thấy có màu ánh sáng

Nhỏ nhoi, nhập nhoạng

Như đóm lửa thắp lên chạng vạng

Giữa ngày không quang đãng

Nặng trì….

 

Đôi chân lao đi chẳng cần suy nghĩ

Như cái bóng nhẹ tênh huyền bí

Lững lờ cô tịch giữa thinh không

Lẫn lộn trong tâm thức mênh mông

Một chiếc bóng lặng thinh

Vẫn đi theo về miền ánh sáng

Bước ra khỏi vũng lầy mắc cạn

Đã neo chân lặn ngụp nửa đời

 

Ta lần mò rời khỏi trầm khơi

Khi phù hoa tan vào mảnh lửa

Những vui buồn như chưa từng hứa

Rơi giữa nhánh cội Thiền

 

Và từ đó!...những an nhiên

Đặt chiếc lá màu xanh trong trẻo

Những chiếc lá không bao giờ héo

Giữa mộc hồ vắng lặng phù hư,

 

Ta đi qua những ngày trầm tư

Là qua đi qua chuỗi ngày bất định

Khi tỉnh giấc không còn tâm bệnh

Rời xa vùng chệnh choạng ngã nghiêng

Là đi qua những khoảng muộn phiền

Miền ánh sáng nhiệm màu huyễn hoặc

Những đóa hoa lung linh màu sắc

Nở trong ngần, đẹp đẽ khoan thai

 

Ta thấy ánh sáng của sớm mai

Họa lên nhiều dung nhan gương mặt

Người hành hương về nơi sâu lắng

Để theo dòng thanh thản diệu kỳ

 

Về nơi đây, lặng lẽ thắp từ bi

Ta rơi hết mảnh buồn đã cũ

Nơi có những bình yên lưu trú

Nở trên miền tâm thức hồi sinh.

*****



 

binh yen

Bình yên giữa đời

 

Bên góc bếp nóng hổi

Có con Mèo ngủ say

Cuộn tròn như chiếc gối

Mân mê từng ngón tay

 

Chú Mèo ngoan vô tư

Mê ngủ rất hiền từ

Xa xa chùa Thiên mụ

Tiếng chuông về chân như

 

Con đường dài vô tận

Nặng nhọc một kiếp người

Ngồi xuống đây một chút

Để cho lòng nghỉ ngơi

 

Một đời người trôi qua

Mấy ai mà đoán được

Những vui buồn phía trước

Vô thường tựa nhành hoa.

 

Theo gió thổi mây bay

Ta khép đời vụn dại

Rụng rơi chiều hoang hoải

Ru mềm những ngón tay

 

Tiếng chuông từ sơn khê

Đường xưa nhớ lối về

Nén hương trầm ấm khói

Nghe đời nhẹ cơn mê.

 

Câu kinh gieo từ bi

Chiếc lá tre hoan hỉ

Đặt nỗi buồn xuống nghỉ

Cho tâm hồn thảnh thơi.

 

Hết

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/06/2020(Xem: 16726)
Nắng khi giận khi vui Xuống lên giỡn giữa trời Chơi trốn tìm với lá Cỏ hoang thấy mỉm cười...
11/06/2020(Xem: 9439)
Bạn gửi mình : “Mặc , nhiêu, nhẫn, hưu “ Bài thơ Minh Tâm Bửu Giám Muốn hành giả Theo “Mặc Kệ Nó “[*]pháp môn Thư đáp rằng “Mặc ai, mặc Căn cơ thấp, phải trụ , phải đắc Không Kệ được , Tuỳ duyên bất biến mọi hệ phược Khó nhất Nhẫn Phải cam tâm nhìn soi thân phận Hưu nào dễ ! Tài, Địa, Thời vừa đủ mới yên Đại dịch còn ... chưa thể an nhiên Phận phàm phu dám đâu mặc kệ ! “
10/06/2020(Xem: 14995)
Nghiệp nặng mòn chân giữa chợ đời Niềm tin chánh pháp nào hao rơi Không dư cảm xúc kề duyên bén Biết đủ hầu bao trước lộc hời
09/06/2020(Xem: 13710)
Nay chín mươi xuân tuổi đã vừa Vẫn còn vui khỏe sớm chiều trưa Cơm ngày hai bữa luôn ngon miệng Kinh tụng một thời ôn tích xưa
09/06/2020(Xem: 10668)
Bốn giờ khuya sáng một thời Thời tiết bốn độ lạnh ơi , muốn ...hàng Thôi thì tại chỗ nghiêm trang Công phu không Phật, không nhang tự mình Nhớ xưa “Vô tự chân kinh” Căn cơ còn kém khó mình ngộ khai Nhủ thầm từng bước học hoài Mỗi ngày kệ cú , lâu dài giải ngôn Phương tiện tuỳ chọn pháp môn Tịnh, Thiền, khế hợp tuệ khôn sáng dần
06/06/2020(Xem: 11903)
01. Mái Chùa Quê Hương 02. Mỏng Như Sương 03. Ngàn Bóng Cây Xanh 04. Ngôi Nhà Hạt Cải 05. Pháp Thân Đồng Thể 06. Phước Duyên Thù Thắng 07. Tạ Ơn Tam Bảo 08. Trái Tim Rạng Nở Mặt Trời 09. Trái Tim Mẹ Hiền 10. Trì Kinh Pháp Hoa 11. Bâng Khuâng Tứ Tuyệt 12. Bảy Mươi Là Tuổi Thiếu Nhi … 13. Trăm Năm Ngẫu Hứng 14. Cho Nhau 15. Cô Bé Chùa Hương 16. Cỏ 17. Về Chốn Bình Yên 18. Việt Đạo 19. Không nên xem việc kiến thiết xây dựng chùa VIỆT NAM QUỐC TỰ là trường hợp bình thường
06/06/2020(Xem: 9558)
Kính dâng Thày bài thơ để cùng các bạn hữu đón mừng Lễ Phật Đản lần thứ 2644 được tổ chức trang nghiêm và trọng thể vào 7/6/2020 tại Tư Viện QĐ dù số người tham dự rất hạn chế nhưng trên livestream sẽ làm bao Phật tử xúc động không ngăn dòng lệ sung sướng như năm nào luôn thành kính tri ân Đức Từ Phụ . Kính HH Kính lạy Đấng Thế Tôn, Bậc Đại Giác ! Lời dạy của Ngài liễu liễu thường tri , Vẫn biết Như Lai không đến không đi ... Vượt bộc lưu... không dừng lại, không bước tới. !
04/06/2020(Xem: 10843)
Chùa quê … muôn thuở … chùa quê Tha hương ngàn dặm … nhớ về cố hương . Nhớ về là nhớ … để thương Rêu phong mái ngói gió sương dãi dầu Chung tình chung nghĩa … trước sau Chim trời… đất Bụt … rốn nhau … tự tình
03/06/2020(Xem: 12460)
Chùm Thơ Ngũ Ngôn Đạo & Đời CUỐI NGÀY Vạt nắng chiều nhân nhượng Níu ngày mới trôi dần Vách già ngăn gắng gượng Tâm phóng dật bao lần…
02/06/2020(Xem: 10527)
Thao thức chợt thấy ngẩn ngơ! Bao năm đơn độc vẫn vơ khóc cười Cuối thu sao dễ hổ ngươi ? Sương mù, gió lạnh chút lười ...à ơi! Tiến lên cần phải gọi mời, Đồng hành thiện hữu góp lời khuyến tâm Dù cho đôi lúc sai lầm , Ngã rồi , gượng dậy