Đây rồi (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

08/11/202208:22(Xem: 7217)
Đây rồi (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)
canh dep-35


ĐÂY RỒI


Đây rồi thể tánh đã nổi trôi
Bao nhiêu kiếp số ở luân hồi
Giờ vẫn còn ngoài sinh tử lộ
Cuối đường liệu có khỏi trò đời ?

Đây rồi mỗi tối tĩnh tọa ngồi
Thấy mình còn lạc lõng lưng trời
Đến đi chưa tỏ tường phương hướng
Chỉ một tâm linh ngập muôn nơi.

Đây rồi thương nhớ vạn niên sầu
Trời rộng bao nhiêu nhớ một bầu
Nhớ khi ngập nắng vàng ấm áp
Nhớ cả ruộng nương với bầy trâu.

Đây rồi phảng gỗ với tủ thờ
Tổ tiên ngồi đấy vẫn mong chờ
Con cháu hãy trên hòa dưới thuận
Lòng thành kính lễ chẳng phai mờ.

Đây rồi kinh điển Phật lưu truyền
Tám vạn bốn ngàn có dư niên
Đối trị muôn trùng chúng sinh bệnh
Học cả một đời vẫn y nguyên.

Đây rồi lễ nhạc Tổ tương truyền
Phương tiện hữu tình độ hữu duyên
Chớ lầm pháp nghi là cứu cánh
Bỏ quên chân tánh ở ngoài hiên.

Đây rồi môn hạ của thiền đường
Hành giả đêm về đội gió sương
Ngủ ít tỉnh nhiều tiêu nghiệp chướng
Cầu tánh xưa ngộ lý chân thường.

Đây rồi hành giả Chân ngôn tông
Tam mật tương ưng ấn chú thông
Nghiêm trì mật thất đồng Hoa tạng
Thâu cả mười phương trụ Bất Không.

Đây rồi Tịnh độ hướng Tây phương
Niệm chuỗi kinh hành khắp Phật đường
Mang nghiệp vãng sinh Liên trì hội
Sau rốt pháp môn bởi lòng thương.

Quê Chiều 08/11/22
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11324)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15064)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16696)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14120)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13769)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12567)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10624)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10476)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14576)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17485)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng