Cỏ Dại (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

31/10/202219:55(Xem: 8407)
Cỏ Dại (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Quê Chiều, Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha, Ta Bà Hát)

co dai


CỎ DẠI


Người nói vô lại như cây cỏ dại
Tôi nghĩ cỏ dại có sức sống dai
Cỏ tồn tại bởi không kẻ đoái hoài
Mặc thế sự, mọc lan tràn khắp ngỏ.

Người nghĩ cỏ là xấu nên nhổ bỏ
Đó là loài có sức mạnh cạnh tranh
Cỏ sống còn đem lại đất màu xanh
Giữ cho đất không xói mòn mưa lũ.

Cỏ không xấu ác như người bảo thủ
Biến thành phân rơm nuôi tốt lúa ngô
Làm tươi xốp lớp đất đá cằn khô
Và thích nghi mọi biến thiên thời tiết.

Người cũng vậy, đâu thiện lành xấu ác
Chỉ do ta không biến đổi tâm mình
Giống tốt xấu từ tâm địa phát sinh
Bởi vọng động nên vô minh hiển lộ.

Hiểu định luật tuần hoàn như thế đó
Thương ngu hèn để giúp họ tiến lên
Đem cỏ kia tạo phân bón làm nền
Đâu cần có niết bàn hay sinh tử.

Hiểu như thế để không phân lành dữ
Vạn vật như nhau sao vội khinh nhau
Tâm bình đẳng nào thấy có thấp cao
Khiến tánh Phật luôn đau vì tranh chấp.

Có đấu tranh là sanh tâm cao thấp
Có tranh giành là mạnh được yếu thua
Có người bán thì sẽ có kẻ mua
Nơi động khua thì có nơi tĩnh lặng.

Đời là bức tranh trước sau hai mặt
Cỏ và lúa hai giống ở ruộng tâm
Thiện và ác hai chiều kích sai lầm
Biết chuyển hóa sẽ về chung một hướng.

Bạn và tôi hãy ngược về thật tướng
Cùng nhau sánh bước vào cửa thiện lành
Phát tâm thành thệ nguyện độ chúng sanh
Cùng nhau đến cuối chân trời Bát nhã.

Quê Chiều 30/10/22
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/10/2014(Xem: 25921)
Hạ tuần tháng mười vừa qua, HT Thích Như Điển Phương trượng chùa Viên Giác về hướng dẫn khóa tu Bát Quan Trai Giới tại tỉnh Reutlingen. Nhân dịp nầy, Thầy mang quà tặng về cho Phật tử địa phương, đó là tác phẩm thứ 63 của thầy với tựa đề: “Hiện Tượng của Tử Sinh”. Đồng thời thêm một quà tặng của Bào huynh thầy: Thi phẩm “Hạt Cát Mịn” của Song Thu (Bút danh của HT Thích Bảo Lạc). Chúng con xin cung kính đảnh lễ và cảm niệm Công đức của nhị vị Ân Sư. Cũng như xin trân trọng những tấm lòng từ bi đối với tha nhân qua những lời nguyện ước. Như người làm từ thiện chỉ biết cho, với cái tâm mong cầu mọi người đón nhận sự hỷ lạc:
25/10/2014(Xem: 13721)
Mới đó đà sang đến tháng Mười Dòng đời cứ thế lẹ làng trôi Ngày đi đêm tới không dừng nghỉ Lưu dấu tàn phai trên mắt, môi.
24/10/2014(Xem: 15886)
Ngự hàn lẫm liệt thuở bình Nguyên Vang dội đông tây tam pháp quyền Phi tướng buông ngôi tìm gốc đạo Vô tâm thấy tánh dụng nguồn thiền Đầu đà* bất động xa trần tục Khổ hạnh chơn thường vượt cõi tiên Rừng trúc sơ khai trăng bát nhã Truyền đăng vô tận chấn non Yên.
24/10/2014(Xem: 16621)
Nhất tâm niệm Bụt DI ĐÀ Đàm kinh nhập diệu voi già khiêm cung!
23/10/2014(Xem: 14555)
Chào đời có biết gì đâu Lớn lên mới hiểu thâm sâu cuộc đời Trần gian cũng rất tuyệt vời Mẹ cha thầy bạn những lời dạy khuyên Quê hương đất nước tổ tiên Chúng sanh các loại gắn liền trước sau Tương quan mật thiết với nhau Vui buồn chia sẻ dồi trau tâm mình Nhu hòa thuần thiện chân tình Điểm tô đời đạo nhân sinh kiếp người Thế nhân cần sự vui tươi Cần nên có một nụ cười an nhiên
22/10/2014(Xem: 15251)
ĐÔNG Dơi nhập thiền Rét đậm Thắm hoa trạng nguyên ƠN THẦY Ngọng nghịu i… tờ Thầy dìu dắt Nên vần thờ… ơ thơ
22/10/2014(Xem: 22352)
Trần gian quán trọ đời mình Đến chơi một chút thình lình rồi đi Trăm năm tay giữ được gì Có mang xuống dưới âm ty bạc vàng?
21/10/2014(Xem: 15170)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 15955)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 22392)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên