Thanh (thơ)

24/09/202220:22(Xem: 6951)
Thanh (thơ)


phat thich ca

THANH

 

Thanh bần năm tháng thanh xuân

Quay về thanh tịnh học từng câu kinh

Đảo điên không khác thanh bình

Thân tâm thanh lọc cho mình thanh tao

Tục phàm chuyển hóa thanh cao

Thi văn cầm họa ngọt ngào thanh lương

Thanh dong oan khuất giữa đường

Giữ cho thanh bạch mà buông bỏ tà

Vùng quê thanh tĩnh là nhà

Thiền trong thanh dạ, chén trà quán khuya

Lắm khi thanh sắc ùn về

Thanh phong minh nguyệt hát nghe thăng trầm

Thanh đàm diệu pháp thậm thâm

Giật mình thanh tẩy lỗi lầm chất vun

Thanh triệt cho bớt tanh bùn

Phan duyên thanh vọng theo chuông trôi tàn

Vào chùa học giữ thanh danh

Ra chùa thanh sở hóa thành ngây ngô

Thanh san lục thủy đôi bờ

Thanh thiên bạch nhật qua đò tìm trâu

Ấn phù thanh tiết bể dâu

Nương theo thanh lãm nhiệm mầu mà trôi…

Sáu mươi năm lẻ đó rồi

Thanh âm truyền vọng

Còn ngồi thanh minh!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


vinh huu

THUA

 

Thôi, thua từ trước ra sau

Thua bên phải trái, trên đầu dưới chân

Thua ngay, khỏi có lần khần

Hạ mình lùi bước, phân vân làm gì?!

 

Thua em duyên nợ kiếp này

Chạy đâu cho thoát nghĩa dầy tình thơm

Vui buồn no đói chiều hôm

Khóc cười hương lửa, ôm đồm ba sinh...

 

Thua mơ mộng đã tan tành

Nghiệp dầy phước mỏng đua tranh bằng thừa

Cậy tài lỏm bỏm lưa thưa

Cuộc chơi danh lợi hết chừa lối qua

 

Thua thời gian vụt mau già

Ngoái đầu thấy tuổi qua lục tuần

Dập dồn bao lớp thanh xuân

Đuổi sau lưng đẩy sóng cuồn cuộn lên...

 

Thua đời hiềm tị xô nghiêng

Đãi bôi tâng bốc, bôi đen lọ nồi

Lấn chen đấu đá chỗ ngồi

Hư danh vướng chấp đắp bồi tanh tao...

 

Thua, nhường nơi ráo chỗ cao

Ta nằm lùm thấp, ngồi vào vườn yên

Học tu. nương tựa cửa thiền

Thắng mình mới giỏi

Không khen mới tài!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2021(Xem: 12572)
Lắng lòng nghe tiếng pháp âm Thượng tọa Nguyên Tạng tận tâm trao truyền Ngoài kia dịch bệnh triền miên Khẩu trang che mặt chẳng nhìn thấy nhau Vui thay phép Phật nhiệm màu! On- lai nghe pháp tìm cầu Thầy trao, Nói cười chia sẻ nhìn nhau Nương thuyền Bát Nhã mau mau tìm về Cùng nhau thoát khỏi bờ mê Tìm về bến giác, Tào Khê suối nguồn.
09/08/2021(Xem: 14390)
Tái ngộ lìa xa giữa nẻo nầy, Anh về cõi lạc ngắm đường mây. Dương trần mấy chặng mà thêm nản! Chuyện thế bao điều dẫu lả vây! Úc Đại nhà cao tình chẳng vãn, (*) Lồ Ô mái tạm nghĩa luôn đầy. (**) Bây giờ vạn nỗi nay đà gác, Rũ hết trầm luân cảnh Phật bày…
08/08/2021(Xem: 34576)
QUAN ÂM THỊ KÍNH Truyện Thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao Tranh Minh Họa: Hương Bối LỜI NÓI ĐẦU Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dị và tự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng. Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
06/08/2021(Xem: 9926)
Người về Tựa dáng dừa xanh Trời cao Đất rộng Biển tình mông mênh
06/08/2021(Xem: 7716)
Mệt nghỉ hơi đâu cố ráng hoài Không chừng mang tiếng đứa loi nhoi Lên non khấn ước gom cành lá Xuống phố cầu tìm nhặt bắp khoai
06/08/2021(Xem: 8605)
NHẬT nguyệt viên minh soi nhất trạo SANH độ Pháp hoằng giữ nguyện tâm TỪ bi hỷ xả dương chánh đạo HƯƠNG hạnh tỏa ngời bước hành thâm.
06/08/2021(Xem: 7744)
Thỏng tay vào chợ, chợ trống không Vòng vây phong tỏa hết vui đông Sứ giả Như Lai thân khứ đáo Tâm từ cứu khổ nguyện gánh gồng...
06/08/2021(Xem: 7173)
Cùng tôi Ngoái lại Giật mình Giật mình ngoái lại nhớ mình ngày qua
05/08/2021(Xem: 12239)
Tự tay trồng được rau xanh, Vừa xanh, vừa sạch, ngon lành yên tâm. Mới hôm nào, mới gieo mầm, Hôm nay thu hoạch, quả mầm là đây. Để hạt mà trở thành cây, Nhờ duyên với đất, ngày ngày nắng mưa. Quả nổ không sớm thì trưa, Gieo nhân gặp quả, phải vừa chữ duyên.
02/08/2021(Xem: 9816)
Về đi thôi mẹ già đang trông đợi Nơi Sài thành con ướt đẫm nắng mưa Đường hun hút bụi mờ thân vạn dặm Con sẽ về bên mẹ chốn quê xưa