Thanh (thơ)

24/09/202220:22(Xem: 7050)
Thanh (thơ)


phat thich ca

THANH

 

Thanh bần năm tháng thanh xuân

Quay về thanh tịnh học từng câu kinh

Đảo điên không khác thanh bình

Thân tâm thanh lọc cho mình thanh tao

Tục phàm chuyển hóa thanh cao

Thi văn cầm họa ngọt ngào thanh lương

Thanh dong oan khuất giữa đường

Giữ cho thanh bạch mà buông bỏ tà

Vùng quê thanh tĩnh là nhà

Thiền trong thanh dạ, chén trà quán khuya

Lắm khi thanh sắc ùn về

Thanh phong minh nguyệt hát nghe thăng trầm

Thanh đàm diệu pháp thậm thâm

Giật mình thanh tẩy lỗi lầm chất vun

Thanh triệt cho bớt tanh bùn

Phan duyên thanh vọng theo chuông trôi tàn

Vào chùa học giữ thanh danh

Ra chùa thanh sở hóa thành ngây ngô

Thanh san lục thủy đôi bờ

Thanh thiên bạch nhật qua đò tìm trâu

Ấn phù thanh tiết bể dâu

Nương theo thanh lãm nhiệm mầu mà trôi…

Sáu mươi năm lẻ đó rồi

Thanh âm truyền vọng

Còn ngồi thanh minh!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


vinh huu

THUA

 

Thôi, thua từ trước ra sau

Thua bên phải trái, trên đầu dưới chân

Thua ngay, khỏi có lần khần

Hạ mình lùi bước, phân vân làm gì?!

 

Thua em duyên nợ kiếp này

Chạy đâu cho thoát nghĩa dầy tình thơm

Vui buồn no đói chiều hôm

Khóc cười hương lửa, ôm đồm ba sinh...

 

Thua mơ mộng đã tan tành

Nghiệp dầy phước mỏng đua tranh bằng thừa

Cậy tài lỏm bỏm lưa thưa

Cuộc chơi danh lợi hết chừa lối qua

 

Thua thời gian vụt mau già

Ngoái đầu thấy tuổi qua lục tuần

Dập dồn bao lớp thanh xuân

Đuổi sau lưng đẩy sóng cuồn cuộn lên...

 

Thua đời hiềm tị xô nghiêng

Đãi bôi tâng bốc, bôi đen lọ nồi

Lấn chen đấu đá chỗ ngồi

Hư danh vướng chấp đắp bồi tanh tao...

 

Thua, nhường nơi ráo chỗ cao

Ta nằm lùm thấp, ngồi vào vườn yên

Học tu. nương tựa cửa thiền

Thắng mình mới giỏi

Không khen mới tài!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2014(Xem: 17085)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Cảnh quang chùa đã đổi thay tuyệt vời Xung quanh hoa nở tứ thời Phật cảnh tôn dựng khắp nơi vườn chùa Giúp quên những chuyện hơn thua Khách trần ngoạn cảnh ganh đua cũng dừng Quan Âm thị hiện vui mừng Liên trì sen nở đài vàng thân quen Người người mến mộ ngợi khen Trụ Trì Tân Chủ một phen đổi dời
11/10/2014(Xem: 21784)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 15248)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 21717)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 14693)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 13744)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15185)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 13438)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 17605)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 20970)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.