Thanh (thơ)

24/09/202220:22(Xem: 7256)
Thanh (thơ)


phat thich ca

THANH

 

Thanh bần năm tháng thanh xuân

Quay về thanh tịnh học từng câu kinh

Đảo điên không khác thanh bình

Thân tâm thanh lọc cho mình thanh tao

Tục phàm chuyển hóa thanh cao

Thi văn cầm họa ngọt ngào thanh lương

Thanh dong oan khuất giữa đường

Giữ cho thanh bạch mà buông bỏ tà

Vùng quê thanh tĩnh là nhà

Thiền trong thanh dạ, chén trà quán khuya

Lắm khi thanh sắc ùn về

Thanh phong minh nguyệt hát nghe thăng trầm

Thanh đàm diệu pháp thậm thâm

Giật mình thanh tẩy lỗi lầm chất vun

Thanh triệt cho bớt tanh bùn

Phan duyên thanh vọng theo chuông trôi tàn

Vào chùa học giữ thanh danh

Ra chùa thanh sở hóa thành ngây ngô

Thanh san lục thủy đôi bờ

Thanh thiên bạch nhật qua đò tìm trâu

Ấn phù thanh tiết bể dâu

Nương theo thanh lãm nhiệm mầu mà trôi…

Sáu mươi năm lẻ đó rồi

Thanh âm truyền vọng

Còn ngồi thanh minh!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu


vinh huu

THUA

 

Thôi, thua từ trước ra sau

Thua bên phải trái, trên đầu dưới chân

Thua ngay, khỏi có lần khần

Hạ mình lùi bước, phân vân làm gì?!

 

Thua em duyên nợ kiếp này

Chạy đâu cho thoát nghĩa dầy tình thơm

Vui buồn no đói chiều hôm

Khóc cười hương lửa, ôm đồm ba sinh...

 

Thua mơ mộng đã tan tành

Nghiệp dầy phước mỏng đua tranh bằng thừa

Cậy tài lỏm bỏm lưa thưa

Cuộc chơi danh lợi hết chừa lối qua

 

Thua thời gian vụt mau già

Ngoái đầu thấy tuổi qua lục tuần

Dập dồn bao lớp thanh xuân

Đuổi sau lưng đẩy sóng cuồn cuộn lên...

 

Thua đời hiềm tị xô nghiêng

Đãi bôi tâng bốc, bôi đen lọ nồi

Lấn chen đấu đá chỗ ngồi

Hư danh vướng chấp đắp bồi tanh tao...

 

Thua, nhường nơi ráo chỗ cao

Ta nằm lùm thấp, ngồi vào vườn yên

Học tu. nương tựa cửa thiền

Thắng mình mới giỏi

Không khen mới tài!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2018(Xem: 10394)
Kẻ vén mây trời bước thong dong Phá màn mê tối ngắm ánh hồng Sáng tỏ đường về cơn gió thoảng Lặng lẽ một mình giữa núi sông Tu Phật cả đời không bỏ xót Hạnh nguyện độ sanh vững một lòng Y vàng bay khắp cùng phương hướng Hình ảnh Tăng Già thật cảm thông.
24/09/2018(Xem: 13904)
Vùng kia có một ông tăng Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê Tiền công tính đắt khỏi chê Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông Mọi người vì thế đồng lòng Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan: "Nghệ nhân bần tiện, tham lam" Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
23/09/2018(Xem: 15497)
Me tôi, anh chị em chúng tôi gọi mẹ bằng Me, có rút ruột làm một bài thơ dành tặng cho những đứa con bé bỏng của Người, đó là thi phẩm mà sinh thời nhà thơ Quách Tấn đã từng tán tụng là "một trong những bài thơ bất hủ trên đất Khánh Hòa".
18/09/2018(Xem: 16488)
Trăng lăng già trời lặng yên, Quy Nhơn một thửa, giữa niềm huyền thanh. Lắng nghe sóng vổ qua nhanh, Trăm năm kiếp sống, chông chanh khổ sầu.
17/09/2018(Xem: 12097)
Hít thở vào sâu thật nhẹ nhàng, Mỗi làn hơi thở mỗi bình an. Tinh thần sảng khoái thêm thanh thản, Thể chất thong dong lại vững vàng. Bốn đại điều hoà vơi mỏi mệt, Năm căn đoan chánh bặt tham sân. Tâm thiền rạng chiếu thong dong bước, Lặng lẽ năm dài vui gió trăng...!
16/09/2018(Xem: 11684)
Vứt bỏ xan tham Thực hành bố thí Của ta tức người Toàn tâm toàn ý.
16/09/2018(Xem: 10999)
Ngỡ trăng thu năm nào ....đang ẩn hiện Hạnh phúc vui bên con cháu quần quanh Cắt bánh mời ....dẽo, nướng ...chén trà xanh Kỷ niệm đẹp !! Nhưng lòng không luyến tiếc
14/09/2018(Xem: 10029)
Tháng chín ngày về giữa gió Thu Quê hương chuyển bước khói mây mù Bao năm sống cảnh đời xa xứ Hạnh nguyện chẳng dời bước tiến tu Pháp Phật muôn đời luôn trong sáng Lập chí kiên tâm sạch oán thù Nhân ngã chẳng hề lay động chuyển Tự tại đi, về thuận cảnh Thu.
13/09/2018(Xem: 16310)
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1) Góp lòng một mảy nhỏ nhoi Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ Chế cực hình ra vẻ sành đời Chúng sanh tâm hạnh khác vời Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!
13/09/2018(Xem: 9530)
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy… Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây. Bao mùa lận đận đời không vẫy, Mấy quãng long đong phận chẳng bày. Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)