Mảnh vườn tâm mầu mỡ (thơ)

24/09/202207:51(Xem: 6920)
Mảnh vườn tâm mầu mỡ (thơ)

canh dep 1


Mảnh vườn tâm mầu mỡ

Mảnh vườn tâm không ai là không có.
Yếu tố hạt giống quan trọng đầu tiên
Làm thế nào cho phát triển tự nhiên
Cần biết cách chăm sóc sao cho…
………..kết đầy hoa thơm trái ngọt !

Nghĩa là với đức tin thật trong sạch.
Bền vững vào ân đức Phật, Pháp, Tăng
Tin nhân, tin quả, tin nơi khả năng
Thu thúc mình không bị cảnh trần xao động

Đừng để hạt giống tà kiến nào lẫn lộn
Dù cho đất tốt, chọn lựa sơ sẩy thế nào
Cỏ uế lan nhanh  khi chúng lọt vào
Phá hủy trọn khu vườn …rất nguy hiểm !

Làm sao phân biệt rõ hạt giống chánh kiến
Vun bồi phân nước tưới tẩm ra hoa
Uốn nắn từ sớm chớ để héo già
Đấy là cách …
Tiêu trừ nghiệp chướng, tích tập phước đức !

Học được ..
Trí Tuệ không có nghĩa chỉ là Kiến Thức
Hiểu biết thực tiễn kinh nghiệm phải bao gồm
Khám phá duyên hệ tương quan, luật vô thường
Bằng thái độ dũng mãnh …cắt tỉa cành lá


Vũ trụ đón Xuân … nội tâm được chuyển hoá
Nguyện tươi vui an lạc giữ mãi mỗi ngày
Dung nhan tươi thắm không chút u hoài
Thản nhiên trước cơn lốc ghét, thương, phần nộ.
Kìa …giọt nắng nô đùa trên cúc, đào rực rỡ !

Huệ Hương



canh dep 3



Hiểu -Tu-Sống

 Sống đạo……
có phải thực hành theo lời Phật dạy?
Đừng lưu tâm ngoại cảnh lẫn thị phi
Im lặng nhìn, nghe  chớ vọng tưởng …quên đi 
Bằng tinh tấn, tự lực …mặc nhiên giá trị!

Hiểu ..kinh nghiệm bậc hiền nhân quên lời giữ ý,
Đừng phân biệt có chấp quan niệm  tư duy
Thiết kế xây dựng …phẩm hạnh tự thực thi
Khi quyết tâm bắt đầu bước vào biển Pháp!

Tu …nhận ra  huyền diệu …khi tương tác
Thể xác,  tinh thần kết hợp quân bình
Thanh tịnh,an vui nhờ giảm lục dục tình .
Pháp vận hành hoàn hảo …nhiều phương cách

Sống đạo …liên quan tập khí cần lau quét sạch
Đau khổ, hạnh phúc không ai thể cho, ban
Niềm tin trong Chánh kiến …chiêu cảm siêu phàm
Tha lực kỳ diệu… dẫn nẻo về hướng thượng ,
Mười điều thiện giữ được …công đức vô lượng !

Huệ Hương




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/08/2014(Xem: 14420)
Đi tu là sửa chính mình Đừng nên mê muội dối mình làm chi Nghiệp trần quét sạch nó đi Tự mình gột rửa, gương mình tự soi Gương vàng của Phật gắng noi Bỏ buông tất cả cho đời thong dong Vô thường có mấy ai mong Đến đi, đi đến chỉ trong phút giờ
26/08/2014(Xem: 18068)
Quê làng tôi đồng chua nước mặn, Đầy cỏ cây tươi mát bốn mùa, Ruộng vườn bát ngát bao la, Suối reo, chim hót, thi đua họa cùng.
26/08/2014(Xem: 14696)
Kiếm ăn đứng giữa chợ đời, Tháng ngày cướp mất một thời ấu thơ. Phận con côi cúc bơ vơ, Ngày kia con được nương nhờ Sư Cô.
25/08/2014(Xem: 15370)
Lăng Già trăng tỏ ngoài hiên Sáng soi Công án bên thềm Chân Như Niết ban hiển lộ vô dư Thiền Hương thơm ngát vần thơ nhiệm mầu (1) Dòng sông tịnh thủy dạt dào Từ bi chất liệu thấm vào nguyên sinh (2)
23/08/2014(Xem: 16568)
Cha là bóng mát rừng cây, Là cây cổ thụ để con nương nhờ. Nhớ khi xưa con dại khờ, Tham chơi bướng bỉnh não buồn lòng cha, Cha thương cha chẳng rầy la, Ân cần dạy bảo những lời sau đây: “Thông minh, lanh quá khổ đời, Giả ngu, giả dại mới là người khôn”.
22/08/2014(Xem: 21737)
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt Tình bao la như lượng của đất trời.. Dạy con sống cho đi hơn là nhận Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi. Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
20/08/2014(Xem: 29051)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
18/08/2014(Xem: 20955)
Nhìn mùa Thu lại sang Lòng con trẻ bàng hoàng Chạnh lòng con nhớ mẹ Trong dịp mùa Vu lan. Ngày con còn thơ ấu Cô giáo dạy đánh vần Mờ a ma sắc má Làm con nhớ song thân.
16/08/2014(Xem: 13936)
Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH CỐ CHẤP (Chấp Thủ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta *:) happy.
12/08/2014(Xem: 16283)
Nhớ ngày xưa trước chùa ngơ ngác, Hồi hộp lòng chẳng dám bước vào. Hỏi có ngày được phần viên giác, Hay suốt đời như thuở hôm nao!