"Tác pháp tự tứ" (thơ)

17/08/202217:49(Xem: 7320)
"Tác pháp tự tứ" (thơ)


an cu tu tu

Tác pháp tự tứ


Giới trường nghiêm mật
Thiêng liêng
Oai nghi tác pháp
Cửa thiền trải Tâm
Thỉnh xin chỉ điểm lỗi lầm
Thấy
Nghe
Nghi hoặc
Cao tăng chỉ bày
Thành tâm sám hối tại đây
Thân tâm thanh tịnh liền ngay bây giờ
Mãn hạ
Mãn túc
Thời qua
Trong ngoài hỷ duyệt
Hợp hoà thâm niên
Giới Định Tuệ lớn mạnh thêm
Mừng thêm hạ lạp
Nỗi niềm hỷ hoan
An cư ba tháng viên toàn
Tỳ kheo vững bước trên đàng hoằng dương...

Thiêng thiêng tự tứ giới trường
Ngàn hoa ngược gió toả hương ta bà…

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2016(Xem: 19385)
Người ơi! mở cánh cửa lòng Để cho trời đất mênh mông hiện vào Mỗi bình minh đến ngọt ngào An lành trên mỗi tế bào thân, tâm.
20/09/2016(Xem: 12725)
Nhớ Thầy - HT Thích Đức Niệm
20/09/2016(Xem: 13713)
Múa may nghĩ cũng quay cuồng Sáu mươi năm trọn vở tuồng trong ta Anh Nhi (Hạnh) từ lúc sanh ra Hồn nhiên trong trắng thi ca với đời
17/09/2016(Xem: 12783)
Hồi xưa trong cánh rừng bên - Họa mi làm tổ ở trên cây đào- Hàng ngày chim hót ngọt ngào - Véo von ca tụng trăng sao đất trời
16/09/2016(Xem: 12981)
Kính dâng Thầy Nguyên Tạng trên đường hoằng pháp HK Vượt trùng dương Thầy hoằng dương Mỹ Quốc Mang pháp lành truyền bá chúng hữu duyên Mình một mình đi suốt cuộc hành trình Không quản ngại dù xa xăm vạn lý.
15/09/2016(Xem: 12948)
Dạt dào, vằng vặc, bao la, Mênh mông, bát ngát đó là Mẹ tôi! , Vầng trăng vằng vặc muôn đời, Dạt dào hơi ấm truyền lời bảo ban
13/09/2016(Xem: 19545)
Tứ sắc đêm ngày tới tới lui Miệt mài năm tháng mãi hên xui Con thơ nhỏ dại chờ trông mẹ Chồng đứng lặng người bóng chiếu soi
12/09/2016(Xem: 13853)
Con đường Mẹ chỉ con đi - Không êm nhụng lụa, không đầy cao sang- Tìm sao khó thấy bạc vàng- Chức danh quyền lực lại càng khói sương
12/09/2016(Xem: 14736)
Sanh tử tử sanh chẳng chút ngừng Tiếp diễn muôn đời mãi không ngưng Nhìn dòng nước chảy luôn bất tận Cùng gió mây trời bổng nhẹ tưng
12/09/2016(Xem: 13391)
Nắng mưa là chuyện bình thường Tu hành là chuyện của người quán sâu Nương theo hơi thở dài lâu Vào ra nhẹ thoát khổ sầu biến tan