Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

03/08/202218:19(Xem: 11472)
Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)



ht giac nguyen

Kính thưa Mẹ, trời Thu đang vẫy gọi.
Trăng Vu Lan, ngày Hiếu đến bên rồi.
Con chạnh nhớ Mẹ hiền ôi yêu dấu!
Cô đơn về tràn ngập trái tim côi.

Còn đâu nữa những ngày xưa cổ tích ?
Khúc ca dao ru giấc ngủ ban đầu.
Trong thai Mẹ, chiếc nôi lòng u tịch.
Con ngủ vùi chín tháng chẳng lo âu.

Rồi một hôm, Mẹ trở mình quặn thắt.
Con sinh ra theo tiếng khóc vô tình.
Mẹ ôm con, đẫm mồ hôi, nước mắt.
Nỗi vui mừng, Tình Mẫu Tử đinh ninh!


ht giac nguyen 2


Những giọt đắng biến căng bầu sữa ngọt.
Con đượm nhuần từng năm tháng ngây thơ.
Trong êm ả, Mẹ ru lời thánh thót !
Như lời Kinh vang vọng tự ngàn xưa.

Sương với nắng làm phai màu tóc Mẹ.
Giữa chợ đời, Mẹ quảy gánh lo đi.
Ngày hai buổi tão tần nuôi con trẻ.
Ôi ! Công lao Mẹ chẳng nói năng gì!

Con thừa hưởng gia tài : TÌNH CỦA MẸ.
Ngọn đèn dầu nhớ Mẹ giữa canh khuya.
Dẫu bia đá hằng ghi bao thế hệ.
Trăng sao trời, không sánh nỗi tình kia!

Thôi còn đâu những đóa hồng cài áo ?!
Mùa Thu này hoa trắng nở tang con.
Cánh chim nhỏ ẩn mình trong mưa bão.
Mẹ hiện về sưởi ấm chút tình thương.

Con cúi mặt, giọt sầu dâng tiếng nấc.
Như người xưa nhớ Mẹ, khóc đi tìm.
Trong Pháp Hội Vu Lan ngời ánh mắt.
Đây trăng Rằm thắp sáng một niềm tin !

Sàigòn Đầu Thu Kỷ Tỵ -1988
Ghi dấu 7 tuần trăng, ngày Mẹ qua đời.



em bé

VU LAN BÉ ĐI LỄ CHÙA
Hoạ ý Thơ "BỤT CỦA BÉ "
của nhà thơ Hạnh Phương

-----ooo-----

Chùa quê rợp bóng cây che,
Bé theo Ba mẹ đi về nghe Kinh.
"Vu Lan Báo Hiếu" sinh thành.
Bé quỳ lạy Bụt, không xin chẳng cầu.
Chuông Thiền vang vọng từng hồi?
Thông thiên triệt địa nặng sâu ân tình.
Đạo là Tâm bé rổng thinh.
Như vầng trăng sáng lung linh giữa trời.
Bụt nhìn Bé, nở nụ cười.
Bé cười nhìn Bụt thật tươi, thật hiền.
Bụt cho Bé đôi hài Tiên,
Bước đi bảy dậm qua miền nhân gian.
Đó là: Mừng, Giận, Vui, Buồn,
Ghét, Yêu, Ham muốn, vấn vương nghiệp trần.

oOo

Bụt của Bé, đấng siêu nhân.
Bé của Bụt lại hoá thân phàm tình.
Tâm Bụt, tâm Bé trọn lành.
Vì không nhơ nhiểm như vành gương trong .
Cài lên áo bé đoá hồng.
Bé hôn Ba mẹ đáp công sinh thành.
Yêu thương phủ khắp hàm linh.
Tâm ta như Bé, Đạo tình chứa chan.
Dẫu trong cõi thế phù vân.
Tâm ta có Bụt tuyên ngôn lời vàng.
Đôi hài bảy dậm còn mang,
Vượt qua bể khổ, sóng an nước bình.
Trung nguơn Ngày hội Tâm linh.
Mỗi người con Bụt dọn mình Báo Ân.

Nam mô VU LAN HỘI THƯỢNG PHẬT BỒ TÁT
California Hoa Kỳ 02.8.2022
Sa môn THÍCH GIÁC NGUYÊN thân tặng





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/2017(Xem: 12869)
Đời ai cũng có lỗi lầm Lấy tâm tha thứ rất cần trước tiên Thương nhau xoá bỏ tị hiềm Giúp nhau xoá sạch nỗi niềm trái oan .
25/06/2017(Xem: 13351)
Chuông cổ trăm năm Sư bán đi Lấy tiền trả nợ chẳng nghĩ suy Vướng vào ma tuý mong tàng trữ Một đời tu đạo chẳng còn chi .
24/06/2017(Xem: 9343)
QUAY VỀ Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà. Từng ngày mãi dần qua, Hoàng hôn chim về tổ. Lặng yên rồi chìm đắm. Lẩn thẩn một mình ta. Sinh ra rồi già chết, Luẩn quẩn một vòng đời. Sinh tồn cùng hoại diệt, Biết bao giờ được ngơi. Gốc rễ và cội nguồn. Vô định rồi lang thang, Chân xiêu cùng gối mỏi, Kiếp người vẫn dỡ dang. Trải qua bao hoạn nạn, Nhiệp chướng quá sâu dày. Đi qua rồi để lại, Cứ thế mãi vòng quay. Tâm mê theo lối cũ, Bám chặt đã lâu ngày. Gập ghềnh nhiều chướng ngại, Tinh tấn nguyện đổi thay. Hôm nay lại gặp đây, Thế gian quả là vậy, Tùy duyên mà động tĩnh. Tâm sáng sẽ hiện bày. Phật dạy hãy buông ra, Buộc tâm từng sát na. Nương pháp về chốn cũ, An lạc cõi Ta bà. Nguyện đời bớt gian nan, Luân hồi theo nghiệp chướng, Chúng sinh đều ngộ thấu, Lệ đẫm bớt tuôn tràn. Bát Nhã hằng tỏa chiếu, Pháp tánh khắp đất trời, Thanh tịnh cùng mầu nhiệm. Xóa sách nhữ
22/06/2017(Xem: 13908)
Giàn khoang 981 lại tiến vào Biển Đông tờ báo Thanh Niên trong nước đưa tin , nhưng sau đó lại gỡ xuống . Trung Quốc giàn khoang lại tiến vào Việt Nam yêu dấu tự thưở nào Quê hương biển nhớ người con Việt Cả nước trong ngoài nắm tay nhau .
21/06/2017(Xem: 13699)
Duyên lành Thầy đã xuất gia, Bốn mươi năm chẳng như là chiêm bao Lăng Nghiêm vang vọng thuở nào Mà trong tiềm thức Ưu đàm rộ bông
21/06/2017(Xem: 12421)
Thị Ngạn Am ẩn hiện Mây trắng bay ngang đồi Tinh mơ sương còn đọng Côn trùng thay tiếng kinh
21/06/2017(Xem: 13692)
Trong đời tôi, có được hữu duyên gặp những pháp hữu, những người anh cùng chí nguyện và những anh chị trong văn học nghệ thuật xa gần, trong đó có anh Lưu Nguyễn Đạt. Ông là một hoạ sỹ, luật sư, nhà thơ và có nhiều học vị từ giáo sư đến tiến sỹ v.v… nhưng chúng tôi quen biết nhau và đến với nhau chỉ vì một tấm lòng trong sáng và hướng thiện, cũng không ngoài mục đích trở về với mái nhà dân tộc, mái nhà tâm linh và mái nhà nhân loại. Anh Lưu Nguyễn Đạt đã mời tôi nói về thơ của anh, nhưng làm sao chúng tôi nói hết được sức viết và cái tâm của ông trong hơn 50 năm qua. Cũng làm thơ như anh, chúng tôi hiểu được mỗi b
20/06/2017(Xem: 11196)
Tình cha nghĩa rộng bao la Âm thầm như núi cao xa ngút trời Bao năm cuộc sống đổi dời Vui buồn cha mãi một đời vì con .
20/06/2017(Xem: 10932)
Cuộc sống trăm năm có nghĩa gì ? Ở ăn mặc nghỉ cứ liên chi Chạy theo ngũ dục mờ tâm tánh Tháng rộng năm dài chẳng được chi .
18/06/2017(Xem: 14656)
NẮNG CÒN TRONG ĐÊM "Còn Cha gót đỏ như son Đến khi Cha mất gót con đen xì" Câu ca trôi với tháng ngày Ngậm ngùi nghiền ngẫm nhìn mây ngắm trời Gọi thầm hai tiếng "Cha ơi!"