Học suốt đời… để biết mình (thơ)

01/08/202208:24(Xem: 10984)
Học suốt đời… để biết mình (thơ)

hoc phat

Học suốt đời… để biết mình 

Con kính dâng Thầy bài thơ để tán dương chương trình hoằng pháp và giáo dục do Thầy Đạo Nguyên tổ chức và có sự hỗ trợ của Thầy (chủ biên Trang Nhà Quảng Đức). Hôm nay nghe kinh Vô Lượng Thọ trong kinh Đại Bảo Tích trong thời thỉnh chuông khuya (tại TV Quảng Đức) mới thấy càng đọc, càng nghe kinh, và pháp thoại mới nuôi dưỡng được hạt giống tâm.



Đã là người ….

 Học suốt đời, học nhanh để  kịp thời đại 

Phẩm chất nhân cách, năng lực được  định hình 

Không là bản sao của ai, rõ biết chính mình 

Suy nghĩ tích cực, sáng tạo, quyết định đúng! 



Vấn đề nan giải…. biết tuỳ nghi cách  sử dụng,  

Quan tâm thích thú khi kinh nghiệm đã quen 

Với đam mê ngại gì  trước những chê, khen 

“NHÌN MỌI VIỆC NHƯ CHIẾC CÚP LUÂN CHUYỂN”



Tốt , xấu chỉ tạm thời theo thời gian  diễn biến ! 

Năm  tháng đến đi,  tư duy vẫn trẻ không già 

Kham nhẫn, khiêm cung  biết rõ người, ta 

Ứng dụng sự  tu tập khi đối diện cuộc sống!!



Đã là người học Đạo ….

Gắng vượt nghiệp lực nhờ uyển chuyển linh động, 

Mãnh đất bình an chỉ có trong  tâm 

Thiện lành,  định tĩnh, sáng suốt thấy sai lầm 

Và như thế …”tạo dựng cho mình hạnh phúc” 



Đừng  cho vòng xoáy cuộc đời không kết thúc 

Học thật nghiêm túc, chuyển hoá khổ đau 

Học suốt đời ….tam độc khó thể ngấm sâu 

Tiếp cận giao lưu trao nhau cành nhân ái 

“Cõi Phật vốn sẵn trong ta”… lời Phật dạy! 



Huệ Hương 


hoa_hong (10)

 

Con đã biết …Mẹ ơi ! 



Chiều nhung nhớ mây buồn giăng giăng mắc

Nơi con xứ khách gió lộng mùa đông

Còn đâu giây phút  được cài  đóa hoa hồng 

Ôi dáng mẹ ngút ngàn trong sương  khói 

Chưa bao giờ có dịp ..

….tỏ bày điều con muốn nói 

Ân tình chia phôi khi tham đắm công danh 

Biền biệt phương xa ước vọng mong manh

Chuyện tao phùng ngàn đời ngăn cách mãi 

Từng khoảnh khắc nỗi buồn đau vương rãi 

Chỉ biết nao nao…ôi trời vạn nhớ thương

Ôn lại tình đời mặn đắng thê lương 

Giọt lệ mẹ đã rơi làm sao đếm được…

Mẹ ơi …con đã biết: 

Khi dặm đường thiên lý một mình dấn bước 

Thăm thẳm …có lúc nắng lên rồi lại phong ba

Ngồn ngang chìm nổi đến lúc nhận  ra 

Càng cố gắng đạt mục đích sẽ càng xa nó !

Thấy được  thật sự chỗ đứng của mình …mới khó!!!

Huệ Hương 




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/01/2014(Xem: 19516)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19648)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 25156)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 24973)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo
21/01/2014(Xem: 19219)
Trăm mối âu lo cả đêm ngày So đo tốt xấu chuyện dẫy đầy, MAng nặng kiếp nguời đa nghiệp chướng Nhờ ơn Tam Bảo nhẹ vấn vương.
21/01/2014(Xem: 16073)
Sống đời tranh thủ hướng Đạo đi Tập Khí mon men chực níu ghì Niệm Phật niệm Kinh dừng bất giác ! Thì tâm tịnh lặng dứt thị phi
15/01/2014(Xem: 15567)
Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi Nên điêu linh như một kẻ phong trần
14/01/2014(Xem: 21157)
Xuân đã về trên cánh Mai vàng Sắc Xuân tươi thắm đẹp Trần gian Trăm hoa đua nở càng lộng lẫy Nhân thế đón Xuân rộn tâm can
13/01/2014(Xem: 23097)
(Đọc bài “Tìm hiểu một bài thơ xuân của Vương Duy” của Hoàng Phong, tôi rất tâm đắc; không phải là tâm đắc toàn bộ bài viết, mà tâm đắc ở chỗ: Chúng ta đừng nên dễ dãi hoặc rập khuôn theo những bình luận văn học, thiền học của các thế hệ đi trước. Phải biết thẩm định giá trị mỹ học bằng chính con mắt của mình chứ đừng mượn mắt của người khác. Và tôi cũng chợt có ý nghĩ: Chưa chắc Vương Duy đã ‘hiểu’ Thiền là gì – như qua cái ‘thấy’ của Tô Đông Pha trong bài viết này!)
13/01/2014(Xem: 17425)
TÂM SỰ VỚI PHẬT -- Chẳng biết thổ lộ cùng ai Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi ! Trần gian hỗn độn lắm rồi Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông