Trầu Cau (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Thôi Kệ, Tát Bà Ha)

23/06/202216:26(Xem: 7544)
Trầu Cau (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Thôi Kệ, Tát Bà Ha)

trau cau
TRẦU CAU

Trầu cau quấn nhau muôn thuở
Ngỡ là hạnh phúc dài lâu
Ngờ đâu tình sâu nghĩa nặng
Chỉ như trăng gió qua cầu.

Trầu cay người cứ muốn say
Cau chát sao vẫn muốn nhai
Cam chịu cay nồng đắng chát
Thấm đời vay trả trả vay.

Trầu cần cau đứng để nương
Người mắc lưới tình đáng thương
Ngộ rồi có chi chân vọng
Dốc lòng đến thẳng Tây phương.

Cây cau đứng ở trên cao
Dây trầu quấn nhau dưới thấp
Người mê kéo lôi dính chấp
Kẻ ngộ thanh thoát trăng sao.

Trầu cau nên duyên tơ tóc
Cau trầu thệ ước bền lâu
Một mai vô thường phút chốc
Ai người thương khóc cho nhau ?

Trầu cau là nghĩa trao cầu
Trao nhẫn cầu hôn đón dâu
Cầu đạo thì trao giới pháp
Cạo đầu chuyển hóa thương đau.

Trầu cau duyên hợp: khổ si
Duyên ly: tìm cửa Từ bi
Thế gian trùng trùng duyên khởi
Mặc cho duyên đến duyên đi.

 21/06/22
TK. Thích Đồng Bổn

***


TRẦU  CAU
Tích Việt xưa có Cau Trầu
Hai cây sống quấn lấy nhau
Gần tảng Đá Vôi nương náu
Kết hợp luôn mãi tươi màu
Trầu cay Cau chát mãi nhai
Thêm Vôi nồng quyện hoà hài
Nhai dần tạo dịch hồng thắm
Như hạnh phúc tràn hôm mai
Cây Cau đứng, Trầu leo nương
Lưới Tình mắc dính can cường
Người Trí nhìn ra huyễn tướng
Khoen Ái di hại đoạn trường
Cau mọc thân thẳng lên cao
Trầu leo dưới thấp bám vào
Kẻ Mê đắm đuối ghì chặt
Người Ngộ buông xã làm sao
Trầu Cau biểu trưng hạnh phúc
Nên duyên tơ tóc dùng này
Tuỳ theo nghiệp duyên chiêu cảm
Lâu mau vô thường chuyển lay
Người Tu gắn bó Đạo Pháp
Hành trì Giới Luật hàng đầu
Định tâm phát sanh Trí Tuệ
Bóng dáng Tư Hoặc còn đâu
Trầu Cau kết hợp lứa đôi
Luân lưu sanh tử liên hồi
Thế gian trùng trùng duyên khởi
Bi Từ chuyển hoá lành thôi!
Quảng An Houston, Tx USA
 


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2021(Xem: 12314)
Gió Lành dịu tình phàm Xua: đoạt, thủ, hắc ám Trên hết Ta, của Ta Buông tham bạn Quí Tàm Xin làm Cơn Gió Mát Phả lòng ai đang sân Nhớ lời Thầy giảng Pháp Chỉ, quán lắng tâm thần Gió bão trời âm u Si Tâm cũng sa mù Không nhận ra sai đúng Tư, Kiến Hoặc thiên thu!
11/08/2021(Xem: 12563)
Lắng lòng nghe tiếng pháp âm Thượng tọa Nguyên Tạng tận tâm trao truyền Ngoài kia dịch bệnh triền miên Khẩu trang che mặt chẳng nhìn thấy nhau Vui thay phép Phật nhiệm màu! On- lai nghe pháp tìm cầu Thầy trao, Nói cười chia sẻ nhìn nhau Nương thuyền Bát Nhã mau mau tìm về Cùng nhau thoát khỏi bờ mê Tìm về bến giác, Tào Khê suối nguồn.
09/08/2021(Xem: 14373)
Tái ngộ lìa xa giữa nẻo nầy, Anh về cõi lạc ngắm đường mây. Dương trần mấy chặng mà thêm nản! Chuyện thế bao điều dẫu lả vây! Úc Đại nhà cao tình chẳng vãn, (*) Lồ Ô mái tạm nghĩa luôn đầy. (**) Bây giờ vạn nỗi nay đà gác, Rũ hết trầm luân cảnh Phật bày…
08/08/2021(Xem: 34562)
QUAN ÂM THỊ KÍNH Truyện Thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao Tranh Minh Họa: Hương Bối LỜI NÓI ĐẦU Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dị và tự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng. Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
06/08/2021(Xem: 9845)
Người về Tựa dáng dừa xanh Trời cao Đất rộng Biển tình mông mênh
06/08/2021(Xem: 7646)
Mệt nghỉ hơi đâu cố ráng hoài Không chừng mang tiếng đứa loi nhoi Lên non khấn ước gom cành lá Xuống phố cầu tìm nhặt bắp khoai
06/08/2021(Xem: 8596)
NHẬT nguyệt viên minh soi nhất trạo SANH độ Pháp hoằng giữ nguyện tâm TỪ bi hỷ xả dương chánh đạo HƯƠNG hạnh tỏa ngời bước hành thâm.
06/08/2021(Xem: 7714)
Thỏng tay vào chợ, chợ trống không Vòng vây phong tỏa hết vui đông Sứ giả Như Lai thân khứ đáo Tâm từ cứu khổ nguyện gánh gồng...
06/08/2021(Xem: 7081)
Cùng tôi Ngoái lại Giật mình Giật mình ngoái lại nhớ mình ngày qua
05/08/2021(Xem: 12135)
Tự tay trồng được rau xanh, Vừa xanh, vừa sạch, ngon lành yên tâm. Mới hôm nào, mới gieo mầm, Hôm nay thu hoạch, quả mầm là đây. Để hạt mà trở thành cây, Nhờ duyên với đất, ngày ngày nắng mưa. Quả nổ không sớm thì trưa, Gieo nhân gặp quả, phải vừa chữ duyên.