Số 07 (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha)

18/06/202206:51(Xem: 15554)
Số 07 (Thơ của TK Thích Đồng Bổn, bút danh: Chiêu Đề, Thôi Kệ, Tát Bà Ha)
so bay


SỐ BẢY


Bảy là số cõi đã ở nhờ
Sáu cõi luân hồi, một cõi thơ
"Nơi đây đâu phải nhà ta ở"
Chỉ bởi trong lòng vẫn mộng mơ.

Bảy là bảy đoạn, khổ thơ thôi
Gọi rằng "bảy khổ" cũng không tồi
Thơ mà dài quá ai thèm đọc
Bảy khổ ba chìm bạc như vôi !

Chân ngôn Bảy Phật diệt tội lòng
Bảy lần trì tụng, bảy cầu mong
Bảy đời chư Phật đều gia hộ
Trừ diệt hằng sa tội sạch trong.

Chuẩn đề Phật mẫu Thất câu chi
Chân ngôn bảy chữ thủ ấn trì
Trừ bỏ chướng duyên trong tu tập
Chuyển hóa nhân sinh thoát ngục si.

Người bảy luân xa, bảy ấm ma
Khai mở chẳng thông ấy niệm tà !
Chánh tri kiến thiền, sinh năng lượng
Nghiêm túc hành trì nghiệp chướng qua.

Bảy là tuyệt đối số vòng đời
Lập nên thế giới bảy ngày thôi
Luân hồi Thất tổ vô số kiếp
Bảy Giác Chi thấu hiểu dạo chơi.

Phật sinh bảy bước bảy hoa sen
Là bậc sau cùng bảy Phật khen
Ngài dạy nói năng nên suy nghĩ
Uốn lưỡi bảy lần, thật một phen !

08/06/22

TK Thích Đồng Bổn

***


SỐ BẢY, SỐ THÀNH TỰU ! 

Kính y họa bài thơ “Số Bảy”
của Ôn Đồng Bổn


Số Bảy ( 7 ) lâu nay quả diệu kỳ!
Phát sanh từ Ấn gẫm tư duy
Phật về Bảy bước Sen Vàng nở
Chúng Sanh đồng Tánh Sáng luôn thì

Số “thành tựu” chính là 7 tôi
Kiểm nghiệm Nhân sinh hiển thị rồi
Thơ Ca, Y học, dòng sinh hoạt
Cũng từ nơi Bảy chi phối thôi!

Thất Phật Chơn Ngôn diệt tội tòng
Bảy lần trì tụng bảy hanh thông
Biết chuyển hoá thân tâm, Tam nghiệp
Hằng sa tội diệt thanh tịnh lòng

Thất câu chi Chuẩn Đề Phật Mẫu
Chơn Ngôn bảy chữ tụng nhiệm mầu
Chướng duyên tiêu trừ nhờ tu tập
Nhân sanh bạt nghiệp thoát ngục sâu!

Thân bảy luân xa, bảy ấm ma
Khai thông chẳng đặng phát niệm tà
Tri kiến chánh định bồi năng lực
Miên mật hành thâm chướng rời xa

Bảy là tuyệt đích tạo dòng đời
Thế Giới thành hình cũng nhờ nơi
Thất Tổ khứ lại tuỳ ước nguyện
Thất Giác Chi rạng rỡ tuyệt vời!

Chân sen Bảy bước Phật Đản Sanh
Phật sau rốt Thất Phật chúc lành
Nhân gian khuyến:” Bảy lần uống lưỡi”
Ái Ngữ hành Phật giáo Chúng sanh!

 Houston, Tx USA 17/6/2022
Đệ tử Quảng An
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2014(Xem: 16811)
Thôi, chia tay tiễn một người Căn duyên đã dứt, xa rời trần gian Chia buồn gia quyến chít tang Chia xa người khuất, suối vàng đón linh Đã xong, sống trải hết tình Tàm quý học đạo, tịnh thanh tâm thường
23/09/2014(Xem: 19022)
Nỗi trôi từ độ vô minh Đớn đau từ thuở thác sinh làm người. Sóng dồi bão dập ... tả tơi Đời tan tác mộng , nghiệp phôi pha tình.
22/09/2014(Xem: 16016)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 17844)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 21034)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 15970)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 16279)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 19627)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 19088)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 16875)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.