24 Giờ Đã Qua (thơ)

21/04/202207:58(Xem: 6579)
24 Giờ Đã Qua (thơ)
dong ho

 "24 Giờ Đã Qua"
trích trong Tập Thơ "Con Đường Trúc Biếc" của Cố Thi Sĩ Thanh Trúc


Gà nhà ai gọi sáng
Giữa đêm tối mờ sương
Ai đi trong rừng vắng
Lang thang giữa đêm trường
Trời nay trở gió bên đường
Lá Vàng rơi rụng buồn vương xóm làng
Sóng vỗ ngoài biển khơi
Chim kêu ngày trở lại
Ai dựng một mùa hoa
Ai đơm tình nhân ái
Ta đi ta hái hương hoa
Dệt tình nhân loại sống hoà mến yêu!
Hồn ta lâng lâng quá
Đã mấy độ nay rồi
Hôm nay ta trở lại
Giữa buổi sớm tinh khôi
Đường đời thiết tưởng như vôi
Như sông nước chảy bèo trôi lững lờ
24 giờ đã qua
Nghẹn ngào nên khó nói
Ta đi giữa đường Trần
Chân chưa hề biết mõi
Có người khách hỏi đi đâu?
Thưa rằng hàn lại vết đau Nhân tình!
Thanh Trúc Bài thơ sáng tác năm 1953


****

TÌNH CÂY LÁ.

Cả dòng người xuôi ngược
Có để lại gì không?
Lá mùa thu bay bay
Giởn chơi chốn bụi hồng.
Buồn vui là vẩy chào
Vài tia nắng ban mai
Một chút tình bịn rịn
Chưa vội nở chia tay.
Dặm dài xa hun hút
Còn mang nặng tình cây
Như tình con với mẹ
Nhựa ưá nước mắt đầy.
Ai bảo là vô tình
Bay luôn dưới trời xanh
Không nghỉ về nguồn cội
Khi cất bước du hành?
Vượt qua ý niệm tử sanh
Ba ngàn thế giới ngọn ngành do TÂM
Thanh Trúc

********

TỈNH LẶNG
Xin đừng đụng vào thân thể Em
khi tụ điểm còn nóng và thần thức chưa bay xa
Xin đừng đụng vào thân cây
khi sớm mai sương mù còn đẫm ướt nằm đợi mặt trời lên.
Hãy im lặng đừng nói, đừng nói
Rồi nhìn thật sâu, thật sâu
Dưới mấy lớp mây mờ dục vọng
ẩn tàng một hiện hữu nhiệm mầu
Lữ khách ơi! hãy dừng chân, dừng chân
trên lữ trình muôn dặm...
Cửa Tùng đã mở
Quay gót trở về
Đỉnh đầu non
Bên hồ sen tỉnh lặng
Tuyết ngừng rơi
Sao mai vừa mọc xuyên qua
bên khung cửa nhỏ
Hãy lắng nghe chim hót đầu ngõ
Nhìn nắng mới lên
Phơn phớt trên cành non vừa ló
Mấy đoá hoàng hoa
Từ miếng đất tâm nở rộ
đã hoá thành thơ tự bao giờ...

Thanh Trúc
EURO 2000

***


BẢN LAI DIỆN MỤC

Mãi mê đùa giởn tháng ngày
Bổng nghe chim hót chiều nay giật mình
Soi gương nhìn lại bóng hình
Nụ cười vẫn nở bình sinh thuở nào!

Thanh Trúc Thiền thi

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/09/2020(Xem: 10080)
Xưa xa gạch đá ướp thăng trầm Nội chiến bi hùng, buồn ngoại xâm Tiếng gọi trùng phùng ray rứt hát Lời ru hội ngộ nghẹn ngào ngâm
18/09/2020(Xem: 16970)
Mười tám tháng chín hôm nay Là ngày sinh nhật mừng Thầy sáu lăm Bánh thơm, nước ngọt, xôi thanh Tâm Hương biểu muội đã nhanh sẵn sàng Nhưng vì lệnh cấm đã ban Chúng con chẳng thể cùng mang về chùa Nên đành phải chịu nhận thua Ngồi nhà mà cảm thấy chua xót lòng Ơn Thầy đã bỏ bao công Vun bồi Quảng Đức bao Đông nhọc nhằn
17/09/2020(Xem: 11233)
Cũng nhờ Thầy mở bàn tay Trang Nhà Quảng Đức đủ đầy bộ môn Chư Tăng, Phật Tử dập dồn Gởi bài đăng tải thượng tôn Pháp Mầu
17/09/2020(Xem: 10521)
Quảng An nhận mail Diệu Liên Báo tin chia xẻ " hàn huyên " tỏ bày Việc làm thiện nguyện hăng say Tải đăng hình ảnh đủ đầy chốn nơi Lòng riêng cảm nhận bời bời Ước chi hàn gắn cho vơi khổ nàn Thấy mình phước báu chứa chan Đủ đầy ăn mặc khang trang cửa nhà
14/09/2020(Xem: 20144)
Bạch Thầy! Đi chùa tìm chút bình an Ai dè chùa cũng rộn ràng không ngơi.. Lên chùa tìm chút thảnh thơi Dè đâu chùa cũng như đời ngoài kia..
13/09/2020(Xem: 9268)
Ăn đi con Chút lộc này Cho qua cơn đói Qua ngày không no Chút tình người gửi gắm cho Chẳng là quà quý lộc to của đời…
13/09/2020(Xem: 10791)
Hai giờ sáng nghe tiếng lòng chất vấn Thực tại hiện tiền đã sống đúng tuỳ duyên ? Ngỡ ngàng kiểm điểm ...bên dựa bên nghiêng Khi cô đơn chống chèo trong bảo táp!
12/09/2020(Xem: 13900)
Nhân mùa Hiếu hạnh tôi xin kể mọi người câu chuyện về một bà Mẹ ở Miền Trung, vùng sông Hương núi Ngự. - Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con được 25 năm, lúc con gái khôn lớn sang Mỹ sống và thành công ở Mỹ, tháng nào cũng gởi về cho bà một lá thư và vài trăm usd để bà tiêu xài. Thời gian cứ mãi trôi đi, hết Xuân nầy đến Xuân kia. Cô con gái luôn viện cớ nầy cớ nọ, không một lần về thăm người Mẹ ở quê nhà.
11/09/2020(Xem: 10843)
Chùa nghèo Phật gỗ đơn sơ Vùng sâu làng vắng Ai thờ ai trông?
11/09/2020(Xem: 11053)
Chiều nay mẹ gánh con đi Mặc cho giông bảo, xuân thì úa phai Vì con mẹ chẳng nề hà Tóc xanh cứ để mưa nhòa tháng năm