Thao Thức (thơ)

13/04/202212:31(Xem: 7816)
Thao Thức (thơ)
hoa sen dep 2


Thao thức.


Kính dâng Thầy bài thơ khi được nhắc đến tuổi thọ của đời người, Sư Sán Nhiên
đã cho rằng sau 75 tuổi nếu còn thọ mạng là đang hưởng nghiệp báu thiện hay bất thiện của mình .
Kính xin phép Thầy được chia sẻ, HH


Học nghiệp quả, thọ mạng một người đi theo số tuổi
Thao thức bâng khuâng con số bảy lăm (75)
Đỉnh điểm thọ mạng của nam, nữ nhân
Mỗi năm thọ tăng chính là đang hưởng nghiệp!
Bất thiện hay Thiện sẽ thấy rõ …ai đó mẫn tiệp!
Con cháu đầy đàn, cung kính …sức khỏe lại bình hoà
Còn minh mẫn để học giáo Pháp Đức Phật Thích Ca
Thênh thang trong Ta Bà …nơi đây cõi Tịnh Độ
Đấy Quả Thiện …còn quả Bất Thiện sẽ hiển lộ
Trầm cảm, Alzheimer, khắp mình xương khớp nhức đau
Thăm viếng bác sĩ hằng tuần …con cháu càu nhàu
Tự bản thân chưa độ được …nhớ chi người khác !
Tư duy rồi ….nguyện từ đây đến khi tâm rời xác
Trong cửa muôn hạnh không chừa pháp nhỏ báo ân
Chớ quên mất “con người thật “ .
…..đừng mãi lệ thuộc thời gian .
Ôi ! Vòng quay trái đất …chỉ quẩn quanh theo năm tháng.
Ngoảnh nhìn trở lại … ai cũng có một thời hoành tráng
Dù huyễn mộng …
cũng đóng góp chút gì cho xã hội, nhân quần .
Đã rất can đảm nhìn ra tật khí xấu …loại bỏ dần
Tiếp thu thực dưỡng quý báu …
nguồn tâm linh được tôi luyện !


Huệ Hương
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/10/2014(Xem: 21978)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 13598)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 15149)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 14216)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 15413)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 15703)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy
15/10/2014(Xem: 14573)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 20570)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)
15/10/2014(Xem: 14913)
Cuộc chờ Cuộc hẹn – hôm nay Cuộc vui sơ ngộ Cuộc đày đọa qua. Mây nghiêng Nghiêng dặm quan hà Nửa chìm bóng mộng Nửa pha phôi chiều.
14/10/2014(Xem: 14627)
Xông vào dông bão ngồi chơi Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên Xông vào chợ búa đảo điên Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành!