Vía Đức Phật Thích Ca nhập Niết Bàn

01/04/202218:15(Xem: 16942)
Vía Đức Phật Thích Ca nhập Niết Bàn


Phat Niet Ban-1

VÍA ĐỨC PHẬT THÍCH CA NHẬP NIẾT BÀN

(15/02 Âm Lịch)

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT


Ngày rằm tháng hai vào lúc sáng sớm
Đức Phật Thích Ca sắp nhập Niết Bàn
Thành Câu Thi Na nơi Ta La rừng
Muôn ngàn Tỳ kheo quây quần Song Thọ

Phật dùng thần lực phát âm thanh rõ
Vang dội mười phương nhắc nhở chúng sanh
Ai còn nghi vấn Pháp chưa tỏ rành
Nay chính là lúc nên mau thưa thỉnh

Rồi Ngài phóng quang từ mắt mũi miệng
Xanh vàng đỏ trắng đến khắp đại thiên
Ai chạm ánh sáng dứt hết não phiền
Nghe tin này liền buồn khóc nức nở

Thế Tôn Nhập Diệt như trời sụp đổ
Còn ai cứu độ thoát khổ mê lầm
Hết rồi con mắt Trí Huệ soi đường
Thương thay khổ thay xin Ngài đừng vội

Hết thảy chư Thiên tầng trời các cõi
Cận sự nam nữ đồng tới cúng dường
Đảnh lễ chân Phật đi nhiễu trăm vòng
Nước mắt ràn rụa lòng buồn khôn xiết

Lại có hằng sa không thể đếm biết
Chư Đại Bồ Tát hết sức đau lòng
Vội đến hầu Phật vì Pháp ngưỡng mong
Rộng độ chúng sinh chắp tay cung kính

Các vị Đệ tử lần lượt thưa thỉnh
Phá mê khai ngộ Phật chuyển Pháp luân
Bữa ăn cuối cùng Thuần Đà cúng dường
Phật giảng bình đẳng Thí Ba La Mật

Vì biết chúng sanh chấp Hữu Vi Pháp
Khổ cho là Lạc, Vô Thường thấy Thường
Vô Ngã chấp Ngã, Bất Tịnh đắm tham
Nên Phật mới nói tâm lắm điên đảo

Thương xót chúng sanh buồn rầu khổ não
Nói Bậc Đại Giác sao không thường còn
Thường Lạc Ngã Tịnh Phật muốn hiển dương
Thị hiện Niết Bàn bèn nói bài kệ

Chư hạnh Vô thường thị Sinh Diệt Pháp
Sinh Diệt diệt dĩ Tịch Diệt vi Lạc
Các Pháp Hữu Vi sinh rồi lại mất
Khi Sinh Diệt dứt Tịch Diệt là Vui

Vía Phật Nhập Diệt hôm nay đến rồi
Lòng con trĩu nặng bồi hồi cảm xúc
Đại Bát Niết Bàn tụng trước điện Phật
Chân thành cúng dường nước mắt trào tuôn

Dẫu biết Thế Tôn Pháp thân Chân thường
Pháp hội Linh Thứu vẫn còn vang vọng
Nhưng buồn vì con sinh sau đẻ muộn
Thời Phật tại thế cùng tử lạc loài

May nhờ Bồ Tát thị hiện Bậc Thầy
Tạo dựng Tam Bảo bầy con nương tựa
Rộng tuyên Chánh Pháp phá mê khai ngộ
Trong màn đêm tối hé lộ vầng dương

Xin Đức Thế Tôn Từ Bi xót thương
Đừng để cho con trầm luân lầm lạc
Đời đời sanh ra gặp thiện tri thức
Bồ đề tâm phát Phật tánh thường minh

Đương nguyện chúng sanh lên Bát nhã thuyền
Vượt biển Vô minh đồng viên Chủng trí.

NAM MÔ SA LA SONG THỌ THỊ HIỆN NIẾT BÀN BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

2018/03/31 (Mộng Lệ An)
Nghiệp Huân Dương
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/08/2013(Xem: 20333)
Nhìn liễu rủ chứa chan giọt lệ Mình bơ vơ nghe dế nỉ non Bơ vơ vì Mẹ chẳng còn! Từ dung trước án nét son tỏ mờ
06/08/2013(Xem: 23131)
Gần Mẹ sao thấy bình thường Nay Mẹ xa biệt mới thương vô bờ Mẹ ơi ! Con quá bơ vơ ! Cuộc đời còn lại trông chờ vào đâu ?
03/08/2013(Xem: 21626)
Xem trong lịch sử loài người, trong văn chương, ca dao tục ngữ, truyện cỗ nhân gian… cũng như trong đời sống hang ngày trong xả hội, chúng ta nhận thấy có rất nhiều tấm gương của những người con hiếu thảo nuôi dưỡng thương yêu tôn kính cha mẹ tận tình, được mọi người ngợi khen tán thưởng, xứng đáng làm gương tốt về đạo đức luân lý cho muôn đời noi theo. Báo đáp được công ơn dưỡng dục của ông bà cha mẹ, làm cho gia đình yên vui, giòng họ hiển vinh…
03/08/2013(Xem: 21982)
Tháng năm ngày lễ Mẹ Tháng sáu ngày lễ Cha. Niềm yêu thương chan hòa Mẹ Cha, Ôi cao cả ! Đã cho con tất cả Từ sơ sinh đến già, Dòng sữa mẹ đậm đà Cha công lao vất vả,
03/08/2013(Xem: 23381)
Có khi mở tròn xoe mắt Mà trong Tâm tối mịt mùng. Có khi ngồi yên nhắm mắt Mà đèn tâm vụt sáng trưng.
01/08/2013(Xem: 26003)
Bồ đề chủng tử diệu tâm Ứng thân đồng ấu nẫy mầm thiên lương Đức Thầy bình dị chơn phương Phụng thờ Phật Tổ hạnh thường khiêm cung.
01/08/2013(Xem: 19482)
Nắng hồng rực rỡ trời mây Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng Hào quang chói lọi ánh vàng Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay Ngài đi khất thực trong ngày Tìm cơ giáo hóa ai đây lầm đường.
21/07/2013(Xem: 18150)
Chư Tăng lắm Bát nhiều Y Bởi vì phương tiện chuyển di theo thời Y che thân thể tốt tươi Bát dùng khất thực đặng rời Ngã ra
16/07/2013(Xem: 22228)
Cõi thơ của Thầy Tuệ Sỹ mênh mông bát ngát. Cao thì bay vút từng không. Sâu thì hun hút hố thẳm. Biết đâu mà dò để gọi là theo! Với người viết bài này, có lẽ là ngồi bệt xuống đất nhìn trừng trừng vào mấy dấu lặng trên “Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” của Thầy để mà nghe, có thể chỉ như là “vịt nghe sấm,” nhưng, may ra còn nghe được vài khoảng lặng vô thanh đâu đó, sau những cung bậc du dương siêu thoát.