Bến cũ...(thơ)

07/03/202220:56(Xem: 7694)
Bến cũ...(thơ)
ben do



Bến cũ...

"Bến cũ ngày xưa ai có hay
Có đa phủ bóng suốt tháng ngày
Có con thuyền nhỏ ngày qua lại
Có đám học trò tay nắm tay

Bến cũ ngày nay có ai hay
Mẹ già chiều xuống dáng hao gầy
Dõi mắt trông con thăm thẳm nhớ
Chiều về tím ngắt phủ màu cây

Bến cũ ngày xưa ai có hay
Con đò đưa khách vẫn đong đầy
Người đi đi biết - không trở lai
Mùa thu buồn vàng cả rừng cây

Bến cũ chiều nay ai có hay
Lũy tre giếng nước - con đường này
Thu về lá rụng vàng sân vắng
Đất khách quê người ai tỉnh say"

MỘT NIỆM HỒI QUANG
Đêm tĩnh lặng bầu trời thi vị quá
Tiếng côn trùng rả rích ở ngoài sân
Chợt tỉnh giấc nghe chuông chùa vang vọng
Bỗng thấy hồn mình tan biến lâng lâng.

Giữa khuya vắng vọng nghe ai trì niệm
Lục tự di đà- gõ nhịp giữa hư không
Trong khoảnh khắc thấy lòng mình như đã
Lặng hết mọi điều, nhẹ nhỏm, thanh trong.
Là giả tạm thì có chi miên viễn
Nên nhu lòng- trọn vẹn với trần gian
Dẫu mai kia ta có làm cây lá
Vẫn xanh tươi mát mẻ đến vô vàn.

Xin cầu nguyện chút bình yên nhân thế
Xả bỏ tỵ hiềm - đố kỵ - đua ganh.
Kiếp phù sinh xin cùng nhau dừng lại
Một niệm hồi quang, vạn sự an lành!

TT. Thích Như Giải ( cảm đề)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2017(Xem: 11516)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18338)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 12617)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?
03/02/2017(Xem: 10755)
Hơi thở ra vào mỗi bước qua Đêm về trăng sáng khắp hằng sa Nét đẹp thiền môn thường vắng lặng Tịnh Độ cuộc đời giải thoát ra .
03/02/2017(Xem: 11034)
Có những lúc ta ngồi yên nhìn lại Cuộc đời mình từ lúc mới sanh ra Ơn mẹ cha dưỡng dục thật bao la Rồi kế đến nhờ Thầy khai mở trí .
01/02/2017(Xem: 15616)
Ngày xưa Thiền sư Quang Giác (đời nhà Tống bên Trung Hoa) nhân khi mùa Xuân đến, thì nhớ lại ngày nào mình vẫn còn niên thiếu mà bây giờ tuổi đời đã bảy mươi, thời gia trôi quá nhanh như dòng nước chảy và vấn đề sinh tử là một vấn đề mà con người không thể nào tránh khỏi.
01/02/2017(Xem: 13169)
Trải bao kiếp vụng tu nay phải khổ Suốt cả đời nhọc trí lẫn cực thân Sống thì lo mà chết lại phân vân Cùng của cải cháu con thêm nặng gánh .
30/01/2017(Xem: 13094)
Đồi xanh - Phật trắng - Nắng vàng - Mỏi chân tìm bóng dáng nàng Thơ xuân
30/01/2017(Xem: 12202)
Xuân đã về chưa hay ngủ mơ Tin xuân ai đó vẫn ngóng chờ Hoa đã chớm vàng bên bờ dậu Gió lạnh còn run cửa khép hờ.
30/01/2017(Xem: 13881)
Ở đây hốc núi chiều thung lũng Chạnh nhớ mùa xuân của núi rừng Bước chân lữ thứ mòn năm tháng Nhìn hoa lòng bỗng nhớ thêm xuân