Thánh và Phàm

23/02/202208:55(Xem: 9868)
Thánh và Phàm

duc the ton 2

Thánh và Phàm


            Michael là một thanh niên thuộc trường phái vô thần (1), chuộng khoa học, chỉ tin cái gì có thể chứng minh được bằng khoa học, bằng luận lý, cho nên không tin có ma quỷ, thần linh, thượng đế. Là một tiến sĩ thiên văn học, ngày ngày theo dõi viễn vọng kính Hubble, quan sát cả tỷ tỷ ngôi sao trên Giải Ngân Hà (Milky Way) chàng không thấy một Thiên Đình nào do người Tàu bịa đặt ra, nơi Ngọc Hoàng Thượng Đế ngự trị, có tiên nữ ngày đêm ca múa. Tuy nhiên còn Thánh thì vẫn còn hồ nghi cho nên tới hỏi một vị sư tu hành đắc đạo:

 “Thưa thầy con nghe người ta nói phàm-thánh. Vậy phàm là gì và thánh là gì? Thánh có phải là vị thần có phép mầu không?

            Sư đáp bằng một bài kệ như sau:

Này người bạn trẻ:

Thánh nhân hầu như không còn ham muốn.

Thiện tri thức thì nhu cầu rất ít.

Còn phàm phu thì dục vọng quá nhiều.

Đề bồi đắp cho tấm thân tứ đại.

                        ***

Tài sản của thánh nhân là trí tuệ. (2)

Di sản của thiện tri thức là những đóng góp cho đời.

Tài sản của phàm phu chỉ là vật chất.

Tiền của càng nhiều càng hãnh diện người ơi.

                        ***

Thánh nhân sợ gieo nhân hái quả.

Thiện tri thức lo tu sửa tấm thân.

Còn phàm phu thì rất hung hăng.

Khi trả quả lại khóc than thảm thiết.

                        ***

Thánh nhân thấy đời là huyễn mộng.

Cho nên chẳng mê luyến vào đời.

Kẻ trí thức thấy đời sao ngắn ngủi.

“Cảnh phù du trông thấy cũng mực cười”. (3)

Còn phàm phu nhìn thấy đời là thực.

Cái gì cũng ham vơ vét cho nhiều.

Khi chết rồi tay trắng buông xuôi.

Để lại hết chẳng mang đi cho được.

Trong  Kinh Nhật Tụng Sơ Thời Phật dạy: (4)

“Tất cả những gì người ta nhận là “của tôi”

đều bị rời bỏ trong cái chết.

Biết như thế, người trí

không nên sống ích kỷ với những gì cho là “của tôi.”

                        ***

Thánh nhân tưởng chừng như khờ dại.

Chẳng lao đầu vào chuyện thị phi.

Còn phàm phu thì rất thích hơn thua.

Tôi phải thắng dù đổi bằng sinh mạng.

                        ***

Thánh nhân chịu nhẫn nhục mà không tranh cãi.

Ai chửi mình thì cũng nhịn mà thôi.

Kẻ phàm phu lại rất thích hơn đời.

Thích chửi rủa và hận thù dai dẳng.

Trong Kinh Nhật Tụng Sơ Thời Phật dạy:

“Bậc hiền giả không tham dự các cuộc tranh cãi khởi lên,

và do vậy, dù đi bất cứ nơi nào cũng không vướng bận.”

                        ***

Này người bạn trẻ:

Bậc trí thức ưa sống đời ẩn dật.

Còn phàm phu thì thích chỗ đông người.

Bậc thánh nhân không nói lời vu khoát. (5)

Còn phàm phu thì nói đất nói trời.

                        ***

Thánh nhân đi đâu cũng chẳng cần võng lọng.

Và chẳng cần đệ tử xum xoe. (6)

Phàm nhân đi đâu mong có người hộ vệ.

Để thấy mình quan trọng lắm đây.

                        ***

Các bậc thánh Phương Đông đều là người đạo đức.

Không phải thần hù dọa chúng sinh.

Không biến cát thành cơm, không mê mờ trí tuệ.

Chỉ là Người biết tu dưỡng mà thôi.

                        ***

Này người bạn trẻ:

Bậc thánh nhân vô cùng khiêm tốn.

Nếu có độ người thì nói rằng tôi chẳng độ được ai.

Bởi nếu có người được độ,

Thì vẫn còn chấp ngã.

Mà theo lời Phật dạy,

Hễ chấp tướng đều là hư vọng. (7)

                        ***

Này người bạn trẻ:

Đời này nổi trôi theo dòng nghiệp lực.

Xoay vần trong cái trục Vô Minh.

Tất cả do người mà chẳng phải thần linh.

Nếu bảo rằng Thần tạo ra chinh chiến.

Hóa ra Thần tàn ác lắm sao?

Này người bạn trẻ:

Dù thế giới có thêm ngàn tỷ phú,

Vài triệu cô hoa hậu,

Thì cũng không cứu vớt được ai.

Nhưng chỉ cần một đạo sư vĩ đại.

Đạo sư vĩ đại chẳng phải chỉ dạy ngồi Thiền, ngồi thở.

Mà dạy người “trực chỉ nhân tâm”. (8)

Nương theo Con Đường Bát Chánh. (9)

Chuyển tâm tham thành tâm xả.

Chuyển tâm dữ thành tâm hiền.

Chuyển tâm chúng sinh thành tâm Phật.

Chẳng phải bằng phép mầu,

Mà bằng trí tuệ và bản thân chứng nghiệm.

Sẽ chuyền hóa được lòng người.

Mà khi lòng người chuyển hóa,

Thì thế giới cũng sẽ chuyển theo.

Này người bạn trẻ:

            Nói phàm-thánh là nói trong phân biệt. Trong thế giới của chư Phật hay trong pháp giới hay trong Viên Giác thanh tịnh thì chẳng có gì là thánh và chẳng có gì là phàm. Tất cả chỉ là cái tâm vọng động và cái tâm không động. Phàm phu tu được cái tâm không động thì gọi là thánh. Thánh mà còn vọng động theo tham-sân-si thì rớt xuống  phàm phu.

            Khi sư dứt lời, Michael nói rằng, “Qua lời của thầy thì Phật Giáo giống như khoa học và đạo đức chứ không phải tôn giáo thuần túy thờ phượng, cầu xin.”

            Nói rồi lạy tạ sư, lui ra. Nghe nói sau này người thanh niên vào một thiền đường ở New York, chẳng phải tu theo Phật, chẳng phải không tu theo Phật, tập hạnh xả bỏ giống như những câu ngạn ngữ của Tây Phương, “Take it easy”, “Let bygones be bygones”. “Forget it” (10) mà chàng ta học từ nhỏ nhưng ngày nay nhờ sư mới thấm vào máu. Chàng chợt ngộ ra rằng đời này là cuộc hành trình dài, hạnh phúc thì rất ít, nhưng mỗi ngày mỗi chồng chất thêm khổ đau, phiền não. Nếu biết xả bỏ thì giống như người quăng bớt những tảng đá đang vác trên lưng. Xả bỏ được thì là Thánh. Ôm chặt lấy phiền não thì là phàm.

                                  
  Người thuật lại Thiện Quả Đào Văn Bình

 

(1) Theo Wikipedia, ngày nay trên thế giới có khoảng từ 500-700 triệu người vô thần.

(2) Thiền sư Bảo Giám (?-1173): Muốn thành Phật chánh giác phải nhờ trí tuệ.

(3) Cao Bá Quát

(4)Kinh Nhật Tụng Sơ Thời bản dich của Cư Sĩ Nguyên Giác

(5) Viển vông, trên trời dưới đất không thiết thực.

(6)Trong Kinh Pháp Cú phẩm Ngu, Đức Phật dạy: “Chớ ưa thích cung kính, Hãy tu hạnh viễn ly.”

(7) Kinh Kim Cang

(8) Lục Tổ Huệ Năng: Trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật

(9) Thiền Định hay Chánh Định nằm trong Bát Chánh Đạo

(10)Take it easy=Nhẹ nhàng và đừng kích động nhiều quá

Let bygones be bygones=  Tha thứ và bỏ qua những người hoặc những gì mà mình không ưng ý hoặc bất hòa.

Forget it= Bỏ đi, quên đi.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/12/2018(Xem: 13536)
Người đi rũ cuộc phù hoa Trăng buồn ngơ ngẩn nhạt nhoà bóng nghiêng Trà khuya thoang thoảng hương thiền Đong đưa sợi khói lạc miền huyễn không
05/12/2018(Xem: 15477)
NGAY ĐÂY, BÂY GIỜ Bụt xưa đã nhập Niết Bàn Chúng sinh thắp đuốc lên đàng tự đi Trăng vàng theo hướng chỉ tay Thoát vòng sống chết ngay đây, bây giờ!
05/12/2018(Xem: 12350)
Cứ mỗi chiều thứ bảy Con theo mẹ về chùa Trồng duyên lành với Phật Gác mọi chuyện nô đùa Lắng lòng con niệm Phật Từng nhịp mõ rơi đều
05/12/2018(Xem: 25944)
Tuổi ấu thơ sống trong mái ấm Bên gia đình thấm đẫm tình thương Ngày ngày hai buổi đến trường Chăm lo đèn sách bước đường mai sau. Sớm nhận thấy đường đời nẽo đạo Rời tuổi thơ nương náu cảnh chùa kệ kinh chuông mõ sớm trưa
04/12/2018(Xem: 9855)
Mỗi Bước Chân Nguyên (thơ) Thân tặng hai nhà thơ bên xứ Úc: Huệ Hương và Thanh Phi. Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền Dõi theo hơi thở phút an nhiên Tập khí bao đời xin dứt bỏ Sáng lạn trời mây rõ đạo huyền Tham vấn minh sư ngày tháng rộng Giác tánh hiển bày diệu lý nguyên Thiện hữu đồng hành thêm kiến giải Mỗi bước chân nguyên đẹp nét thiền. Dallas Texas, 3-12-2018 Tánh Thiện
03/12/2018(Xem: 13703)
ĐỌC SÁCH Nhâm nhi con chữ trải dòng Từng trang nhẹ giở động lòng rung tim Khi trưa vắng, lúc nửa đêm Thị phi san sớt, nhân duyên chia cùng.
02/12/2018(Xem: 10363)
Ngọc vẫn còn đây đẹp sáng trong Tháng năm tìm kiếm ngược xuôi dòng Tư duy nhớ lại lời Phật dạy Ngọc vẫn trong mình ngọc vẫn trong Ngọc chiếu soi nguồn hương tuệ giác Phá trừ mê chấp chuyển xoay lòng Ngọc mãi rạng ngời đường tâm ý Đẹp cả trong ngoài chẳng mỏi mong.
02/12/2018(Xem: 13859)
SƠ TỔ THIỀN PHÁI Cung vàng dứt bỏ phù hư Áo sô am lá tịnh tu ly trần Tháng ngày khổ hạnh sơn vân Phật hoàng ngời sáng, Trúc Lâm danh truyền.
30/11/2018(Xem: 13663)
Nửa mái am thiền, nhất mộng sương, Nửa kia, nắng sớm vọng trăm đường Lòng mây trắng chữ, thơ càng nhẹ Mắt lá xanh màu, khói dễ vương Lắm lúc chim ngàn thương luyến núi Đôi lần hạc nội dạo chơi vườn Xa xăm dặm biếc, lời vô hạn Bút nguyệt, nghiên trầm, mực xạ hương!
29/11/2018(Xem: 15767)
Quảng Đức trang thơ thấm đạo tình Sẻ chia nguồn đạo liễu nghĩa kinh Thắp sáng niềm tin nơi cửa Phật Ngộ ý quên vần cảm nét xinh Muôn nẻo thơ về hương đạo lý Góp nhặt thiền qua tự tánh mình Cảm tạ nguồn thơ trang Quảng Đức Tháng rộng năm dài dấu đậm in.