Chùm Thơ về Chư Tăng

08/02/202206:06(Xem: 8028)
Chùm Thơ về Chư Tăng


tho cua vinh huu-3

SƯ TRỒNG CÂY

 

Ươm trồng bóng mát chốn hoang liêu

Ước nguyện Thanh Sơn xanh sớm chiều

Núi cũ thay y vươn xán lạn

Đồi xưa khoác áo thoát tiêu điều

Quanh ngôi phạm vũ thơm hoa trái

Khắp chốn già lam đẹp lộ kiều

Lặng lẽ gieo nhân qua nắng bão

Sư cười khổ nhọc bỗng tan tiêu!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu




tho cua vinh huu-2


SƯ HẠ BÚT

  

Đông tàn

Nắng ấm

Thảnh thơi

Mực tươm theo nét diễn lời oai nghi

Gieo buông chánh ngữ nơi này

Lời vàng thức tỉnh

Chú trì tâm an

Vạch đường vén lối thênh thang

Trong tay Tịnh Độ

Hiên ngang bước Thiền

Phết lên phẩy xuống thiện hiền

Hoa khai kiến tánh

Phước điền phì nhiêu

Chẳng là hoang viễn cao siêu

Câu kinh bài kệ nói điều hiểu thương

Nét ngang dấu dọc bình thường

Sáng trong câu cú

Thơm hương nhịp vần

Ai về

Xuân đã tràn sân

Già lam thanh tịnh

Chuỗi lần thanh cao

Nắng lên

Hạ bút Sư chào

Một câu pháp cú thấm vào tâm linh

Đã đi

Đã tới

Cung nghinh

Dốc dài xuống núi mát tình chơn tăng...

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

   

tho cua vinh huu-1



SƯ VÁC GẠO

 

 

Vai xương

Vác nặng ngọc trời

Bước chân hiền sĩ

Nụ cười tăng nhân...

Rùng rùng gạo đã về sân

Giải nguy

Cứu đói

Chuông ngân giục lòng

Mồ hôi đẫm ướt nâu sồng

Xốc khuân tịnh vật

Bế bồng thiện duyên

Dòng đời dịch bệnh đảo điên

Tàng kinh khép lại

Cửa thiền mở toang

Của ngọc châu

Tấm lòng vàng

Đón đưa phụng sự chúng sanh đêm ngày

Sá gì mưa cảm nắng say

Kể gì chân yếu lưng gầy

Mất vui?!

Không sao!

Nặng vẫn còn cười

Nhẹ tênh tâm tưởng

Thương đời thương dân

Pháp lành biểu hiện pháp thân

Xuất gia

Nhập thế

Tinh thần Dũng Bi!

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

facebook
youtube

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2014(Xem: 19564)
Ngọn núi nhỏ Phổ Đà, còn được gọi là Núi Ông Sư, thuộc địa phận làng Xuân Tự, xã Vạn Hưng, huyện Vạn Ninh- tỉnh Khánh Hòa, cách thành phố biển Nha Trang khoảng 50 cây số về hướng Bắc, có hình thù của một “ông Tượng” nằm giữa một vùng mây nước hữu tình, tứ bề sơn thủy làng mạc bao bọc tạo nên một bức tranh phong cảnh bàng bạc thơ mộng và thiêng liêng ấm cúng.
24/09/2014(Xem: 15886)
Thôi, chia tay tiễn một người Căn duyên đã dứt, xa rời trần gian Chia buồn gia quyến chít tang Chia xa người khuất, suối vàng đón linh Đã xong, sống trải hết tình Tàm quý học đạo, tịnh thanh tâm thường
23/09/2014(Xem: 16565)
Nỗi trôi từ độ vô minh Đớn đau từ thuở thác sinh làm người. Sóng dồi bão dập ... tả tơi Đời tan tác mộng , nghiệp phôi pha tình.
22/09/2014(Xem: 14853)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 16554)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 20552)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 14830)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 15101)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 18504)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18669)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời