Lục Bát Chăn Trâu

18/01/202205:01(Xem: 7456)
Lục Bát Chăn Trâu

thap muc nguu do


Lục Bát Chăn Trâu



1-Mất Trâu.
Trâu ta bao thuở đi hoang
Dọc ngang khắp nẻo, rừng thâm lạc bầy
Đường về mờ mịt chân mây
Lối xưa từng đã trơ ngày tháng trông

2-Tìm trâu, thấy dấu.
Non cao núi thẳm nao lòng
Mòn chân rảo bước dấu dần hiện ra
Ven rừng suối chảy chim ca
Nắng chiều rớt hạt mắt sa dặm trường

3-Thấy trâu.
Ngẩng đầu nhìn ánh chiều buông
Bỗng nghe tiếng gọi bên sườn non xanh
Giờ đây trâu đã hiện hình
Dừng chân thở nhẹ gió lành thoảng hương

4-Được trâu.
Đến bên đôi nẻo tỏ tường
Từ đây thôi hết sầu thương kiếm tìm
Tình thâm nghĩa trọng ghi tim
Dõi theo lối cũ lặng nhìn quê xưa

5-Chăn trâu.
Mạ non lúa tốt rau dưa
Của người hôm sớm nắng mưa nhọc trồng
Khéo chăn đừng để trâu vương
Gìn hòm dí mõm dẫn đường trông nom

6-Cởi trâu về nhà.
Tay cầm dây mũi lo dòm
Cởi trâu qua khỏi ruộng đồng mênh mông
Nhẹ nhàng từng bước ung dung
Trở về tắm gội vui cùng gió trăng

7-Quên trâu, còn người.
Đêm nằm giấc ngủ an lành
Nhọc nhằn vơi hết, thân tâm nhẹ nhàng
Bình minh thức dậy nắng lên
Mỉm cười hoa nở trâu quên còn người

8-Người, trâu đều quên.
Có- không, được- mất u hoài
Một đời rong ruỗi nhạt nhoà cõi tâm
Bản lai rờ rỡ trăng rằm
Người trâu quên hết thênh thang đất trời

9-Trở về cội nguồn.
Cội nguồn rạng chiếu khắp nơi
Đâu đâu cũng thấy thảnh thơi vô cùng
Tha hồ mặc sức thọ dùng
Niêm hoa vi tiếu hoà chung pháp mầu

10-Thỏng tay vào chợ.
Dắt dìu lắm kẻ sầu đau
Tuỳ duyên hoá độ nêu câu thệ nguyền
Mà không vướng bận ưu phiền
Thỏng tay vào chợ, dạo miền chân như!


Trúc Nguyên-Thích Chúc Hiền (cảm đề)


***

facebook
youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/04/2013(Xem: 12800)
DIET NGAY LUC TAC NGOAI ĐOI
11/04/2013(Xem: 16984)
If you ever going to love me, - Nếu con yêu Mẹ con ơi Love me now while I can know - Hãy yêu khi Mẹ còn nơi cõi trần The sweet and tender feelings - Mẹ còn cảm nhận tình chân Which from true affection flow. - Ngọt ngào, êm dịu con dâng tràn đầy.
11/04/2013(Xem: 24529)
Hãy xem mỗi con người là bạn ta và nghĩ rằng: Người ấy là bạn ta, cùng sinh ra đời để rồi sẽ già nua, bệnh tật và chết cùng ta.
10/04/2013(Xem: 17869)
Hôm nay là ngày giỗ cha tôi. Ngày đánh dấu ba mươi lăm năm chìm nổi của đời tôi. Ba mươi lăm năm là một quãng đời dài. Thế nhưng, tất cả chi tiết, hình ảnh về ngày bất hạnh đó vẫn còn nguyên vẹn.
10/04/2013(Xem: 16479)
Mười lăm năm một bước đường Đau lòng lữ thứ đoạn trường , cha ơi Đêm dài tưởng tượng cha ngồi Gối cao tóc trắng rã rời thân con
10/04/2013(Xem: 17535)
Rừng im mây đầy ôm núi ngủ Cỏ mềm xanh mướt ngập bờ hoang Thoang thoảng đêm huyền hương thạch nhũ Đầu hoa nhụy ứa gió lên ngàn.
10/04/2013(Xem: 17004)
Một bông hồng xin dâng Mẹ Một bông hồng xin dâng Cha Đền ơn hiếu hạnh những là thấm đâu Công Cha phải nhớ làm đầu Nghĩa Mẹ phải nhớ là câu trau mình
10/04/2013(Xem: 16992)
Thơ là nhạc lòng, là tình ca muôn thuở của ý sống, của nguồn thương, của mầm xuân mơn mởn được thể hiện qua âm điệu vần thơ, qua câu hò, tiếng hát, lời ru, ngâm vịnh,..v..v.... mà các thi nhân đã cảm hứng dệt mộng, ươm tơ. Những vần thơ của các thi sĩ nhả ngọc phun châu là những gấm hoa sặc sỡ, những cung đàn tinh xảo, những cành hoa thướt tha kết thành một bức tranh đời linh hoạt, một bản nhạc sống tuyệt trần, một vườn hoa muôn sắc ngát hương làm tăng thêm vẻ đẹp cả đất trời, làm rung cảm cả lòng người xao xuyến. Đối tượng của vần thơ là chất liệu men đời được sự dung hợp của đất trời, sự chuyển hoá của vạn vật và sự hoà điệu của lòng người qua khắp nẻo đường trần biến thể, có lúc mặn nồng bùi ngọt, có khi chua chát đắng cay, tủi hờn chia ly, thất vọng chán chường sau những cuộc thế bể dâu, những thăng trầm vinh nhục, chính là nguồn suối mộng rạt rào của các nhà thơ say mơ. Tôi mặc dù không phải là thi sĩ, nhưng cũng biết thiết tha ho
10/04/2013(Xem: 23944)
Nhật Bản là đất nước của ngàn thơ, vì trước hết đó là đất nước của ngàn hoa... Hoàng Xuân Vinh
08/04/2013(Xem: 16004)
Đất tâm như quả địa cầu, Chứa đầy hạt giống hoa mầu hành vi. Tâm là dòng suối nghĩ suy, Tâm và hạt giống có gì khác đâu. 5. Tâm không tu phải khổ đau, Như vượn chuyền nhảy không sao đặng dừng, Xuống lên ba cõi trầm luân, Từ thời vô thỉ con đường mênh mang.