Mới Hay Con Là (thơ)

17/01/202219:42(Xem: 8820)
Mới Hay Con Là (thơ)

duc the ton

MỚI HAY CON LÀ


Con quì dưới cội Bồ Đề 
Cội nguồn Tánh Tuệ tâm kề bên ta
Thầy khai thị Đạo Thích Ca
Dạy người hành thiện bao la an hoà

Trầm hùng Pháp nhũ ban ra
Như mưa tắm mát Trần sa gội dần
Ơi lòng thanh thản lâng lâng !
Lắng tâm loạn động Tuệ dần mở khơi

Thật là ý nghĩa cuộc đời
Nương theo Chánh Đạo lỏng lơi não phiền
Tư duy quán chiếu cần chuyên
Nhẹ nhàng thẩm thấu nỗi niềm ổn an

Giờ đây chuyển hoá tâm can
Nhận mặt Tam Độc quyết càng viễn ly
Từ từ từng bước chuyển di
Nụ cười thân ái sống vì tha nhân

Ngồi Thiền an định tâm thần
Bỏ buông dính mắc chẳng phân biệt này  

Thì liền cảm nhận lành thay
Giáp mặt Tánh Tuệ mới hay con là...

Quảng An Houston, Tx

Con Pt Quảng An được thẩm thấu Pháp Từ và nguồn thơ đầy hương Thiền vị Đạo của Tỳ Kheo thích Tánh Tuệ- Như Nhiên mà phấn chấn cảm tác những vần thơ học Đạo kính xin cúng dường và chia sẻ cùng nhau sách tấn tiến tu giải thoát khỏi ưu bi khổ não trong sanh tử luân lưu.

 
HƯỚNG NỘI NHIẾP THÂU
 
Lâu nay tưởng hướng ngoại tìm cầu
Rốt cùng nào kiếm được chi đâu ?!
Hạnh phúc mong manh như sương khói
Phiền não khổ đau thêm bạc đầu

Bỗng gặp Phật Pháp quá nhiệm mầu
Tỉnh dần hướng nội mà nhiếp thâu
Bản Tâm vốn sẵn Thanh Lương đó
Phật Tánh chúng sanh đều như nhau

Quay về tịnh lặng mà tư duy
Vô Minh rõ mặt Tham-sân-Si
Khuấy tâm điên đảo thêm ô nhiễm
Đắm chấp thủ giữ càng mê si

Ngao ngán cảnh đời hãy viễn ly
Huyễn cảnh say sưa chẳng ích gì
Đoạn ác, hành Thiện luôn nổ lực
Lập Nguyện nhắc lòng mãi khắc ghi
Tuỳ duyên bất biến gắng tu trì
Đạo đời hoà nhập càng thích nghi
Tha lực Tam Bảo hằng dẫn dắt
Hướng nội quán chiếu rõ diệu kỳ
Quảng An Houston, Tx, USA

********

CHÍNH KIẾN CHUYỂN HÓA ĐỜI

Anh nhìn vạn pháp bao la 
Thương em nhỏ bé thật thà ngây ngô 
Mắt em đã mở hết mô !
Hể nhìn là dính tựa hồ keo sơn.

Thế rồi nghe Pháp Chánh Chơn 
Càng khai trí não thiệt hơn phơi bày 
Bây giờ cái thấy đổi thay 
Vạn Pháp giả huyễn mới hay tâm mình.

Như Lai viên giác tịnh minh
Chính là Phật Tánh bên mình chúng sanh   
Muôn đời sẵn nét cao thanh
Hòa hài Pháp Tánh vận hành khắp nơi

Cho nên chuyển hóa cuộc đời 
Ưu tư nhường chỗ thảnh thơi an hòa
Rời Vô Minh chẳng xuýt xoa
Thiện hành hướng Đạo thăng hoa kiếp người.

Quảng An Houston, Tx, USA

***

facebook

youtube

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/08/2010(Xem: 16826)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 17099)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 15864)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 14969)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 16108)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 14768)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 16523)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”
04/08/2010(Xem: 15085)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 14985)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 27041)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.