Duy Tuệ Thị Nghiệp (thơ)

17/01/202219:38(Xem: 9218)
Duy Tuệ Thị Nghiệp (thơ)

Phat To Nha Trang
Duy Tuệ Thị Nghiệp

Sau thời công phu khuya ..nghe bài pháp thoại
Suốt thời giảng …tư duy mỗi một câu thôi
DUY TUỆ THỊ NGHIỆP …cần nhớ hai nghĩa không rời
Giới, Định, Tuệ …ba đỉnh hình thành tam giác
Chúng hổ tương nhau không thể thiếu một ….bị lạc !
Ngoài ra …Nghiệp có hai nghĩa …nhớ thầm
Nhờ Giới …ngăn cản tạo tác sai lầm
Trí Tuệ phát sanh mới quán sâu nhân quả
Đấy “Chữ NGHIỆP “ cần nhớ của nghĩa thứ nhất
Nghĩa thứ hai ….giáo điều của người học Phật (1)
Chánh kiến … hạt giống không hư, vốn phải tiềm tàng
Được tưới tẩm ..đúng thời đúng lúc …nẩy mầm
Chánh niệm tỉnh giác …luôn thực tập ghi nhớ (2)
Chỉ có Trí tuệ …mục đích cho ta bước tới
Nhận ra Sự Thật …Như Thị ấy mà
Mọi phiền não …do quả báo chẳng tha
Sám hối rồi …cần hành thiện thêm …chuyển hoá Nghiệp
Có Trí Tuệ ..thấy luật Nhân Quả …luôn can thiệp !


Huệ Hương
 
(1) Trong truyền thống Phật giáo, phát triển trí tuệ đóng một vai trò trung tâm, với các kinh sách cung cấp hướng dẫn toàn diện về cách phát triển trí tuệ..
Trong truyền thống của người Inuit, phát triển trí tuệ là một trong những mục đích của việc giảng dạy. Một Trưởng lão Inuit nói rằng một người trở nên khôn ngoan khi họ có thể nhìn thấy những gì cần phải làm và thực hiện thành công mà không cần được chỉ dẫn phải làm gì.
(2) Trong Phật giáo, phát triển trí tuệ được hoàn thành thông qua sự hiểu biết về những gì được gọi là Tứ Diệu Đế và bằng cách tuân theo Bát Chánh Đạo.Con đường này liệt kê chánh niệm là một trong tám thành phần cần thiết để trau dồi trí tuệ.
Kinh Phật dạy rằng một người khôn ngoan thường được phú cho hạnh kiểm tốt và có thể về thể xác, và đôi khi hạnh kiểm tốt bằng lời nói, và hạnh kiểm tinh thần tốt. Người khôn ngoan làm những việc làm khó chịu nhưng cho kết quả tốt, và không làm những hành động dễ chịu nhưng lại cho kết quả xấu Wisdom là thuốc giải độc cho phiền não của sự thiếu hiểu biết. Đức Phật có nhiều điều để nói về chủ đề trí tuệ bao gồm:
  • Người phân xử một vụ việc bằng vũ lực không trở thành công chính (được thiết lập trong Giáo pháp). Nhưng người khôn ngoan là người cẩn thận phân biệt giữa đúng và sai.
  • Người lãnh đạo người khác bằng cách bất bạo động, ngay thẳng và bình đẳng, thực sự là người bảo vệ công lý, khôn ngoan và công bình.
  • Một người không khôn ngoan chỉ vì anh ta nói nhiều. Nhưng người bình tĩnh, không có hận thù và sợ hãi, thực sự được gọi là người khôn ngoan
  • Chỉ riêng một mình người ta không trở thành nhà hiền triết (muni) nếu người đó ngu ngốc và thiếu hiểu biết. Nhưng người nào cầm cân nảy mực, lấy điều thiện lánh điều ác, thì là người khôn ngoan; anh ấy thực sự là một muni bởi chính lý do đó. Người nào hiểu được cả điều thiện và điều ác như thực tế của chúng, được gọi là một nhà hiền triết thực sự.
Để khôi phục lại trí tuệ tối cao ban đầu của tự tánh (Phật tính hay Như Lai) bị bao phủ bởi ba chất độc tự thân (các klesha: tham, sân, si), Đức Phật đã dạy cho các học trò của mình sự rèn luyện ba mặt bằng cách biến tham lam thành bố thí và kỷ luật, sân hận thành tốt và thiền định, vô minh thành minh 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2013(Xem: 26536)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 16627)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 16989)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 18188)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 16395)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 15804)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 31227)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 23488)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn
01/04/2013(Xem: 29504)
Truyện Kiều (thơ)
29/03/2013(Xem: 22337)
Những ngôi mộ sống - Living graves