Duy Tuệ Thị Nghiệp (thơ)

17/01/202219:38(Xem: 8438)
Duy Tuệ Thị Nghiệp (thơ)

Phat To Nha Trang
Duy Tuệ Thị Nghiệp

Sau thời công phu khuya ..nghe bài pháp thoại
Suốt thời giảng …tư duy mỗi một câu thôi
DUY TUỆ THỊ NGHIỆP …cần nhớ hai nghĩa không rời
Giới, Định, Tuệ …ba đỉnh hình thành tam giác
Chúng hổ tương nhau không thể thiếu một ….bị lạc !
Ngoài ra …Nghiệp có hai nghĩa …nhớ thầm
Nhờ Giới …ngăn cản tạo tác sai lầm
Trí Tuệ phát sanh mới quán sâu nhân quả
Đấy “Chữ NGHIỆP “ cần nhớ của nghĩa thứ nhất
Nghĩa thứ hai ….giáo điều của người học Phật (1)
Chánh kiến … hạt giống không hư, vốn phải tiềm tàng
Được tưới tẩm ..đúng thời đúng lúc …nẩy mầm
Chánh niệm tỉnh giác …luôn thực tập ghi nhớ (2)
Chỉ có Trí tuệ …mục đích cho ta bước tới
Nhận ra Sự Thật …Như Thị ấy mà
Mọi phiền não …do quả báo chẳng tha
Sám hối rồi …cần hành thiện thêm …chuyển hoá Nghiệp
Có Trí Tuệ ..thấy luật Nhân Quả …luôn can thiệp !


Huệ Hương
 
(1) Trong truyền thống Phật giáo, phát triển trí tuệ đóng một vai trò trung tâm, với các kinh sách cung cấp hướng dẫn toàn diện về cách phát triển trí tuệ..
Trong truyền thống của người Inuit, phát triển trí tuệ là một trong những mục đích của việc giảng dạy. Một Trưởng lão Inuit nói rằng một người trở nên khôn ngoan khi họ có thể nhìn thấy những gì cần phải làm và thực hiện thành công mà không cần được chỉ dẫn phải làm gì.
(2) Trong Phật giáo, phát triển trí tuệ được hoàn thành thông qua sự hiểu biết về những gì được gọi là Tứ Diệu Đế và bằng cách tuân theo Bát Chánh Đạo.Con đường này liệt kê chánh niệm là một trong tám thành phần cần thiết để trau dồi trí tuệ.
Kinh Phật dạy rằng một người khôn ngoan thường được phú cho hạnh kiểm tốt và có thể về thể xác, và đôi khi hạnh kiểm tốt bằng lời nói, và hạnh kiểm tinh thần tốt. Người khôn ngoan làm những việc làm khó chịu nhưng cho kết quả tốt, và không làm những hành động dễ chịu nhưng lại cho kết quả xấu Wisdom là thuốc giải độc cho phiền não của sự thiếu hiểu biết. Đức Phật có nhiều điều để nói về chủ đề trí tuệ bao gồm:
  • Người phân xử một vụ việc bằng vũ lực không trở thành công chính (được thiết lập trong Giáo pháp). Nhưng người khôn ngoan là người cẩn thận phân biệt giữa đúng và sai.
  • Người lãnh đạo người khác bằng cách bất bạo động, ngay thẳng và bình đẳng, thực sự là người bảo vệ công lý, khôn ngoan và công bình.
  • Một người không khôn ngoan chỉ vì anh ta nói nhiều. Nhưng người bình tĩnh, không có hận thù và sợ hãi, thực sự được gọi là người khôn ngoan
  • Chỉ riêng một mình người ta không trở thành nhà hiền triết (muni) nếu người đó ngu ngốc và thiếu hiểu biết. Nhưng người nào cầm cân nảy mực, lấy điều thiện lánh điều ác, thì là người khôn ngoan; anh ấy thực sự là một muni bởi chính lý do đó. Người nào hiểu được cả điều thiện và điều ác như thực tế của chúng, được gọi là một nhà hiền triết thực sự.
Để khôi phục lại trí tuệ tối cao ban đầu của tự tánh (Phật tính hay Như Lai) bị bao phủ bởi ba chất độc tự thân (các klesha: tham, sân, si), Đức Phật đã dạy cho các học trò của mình sự rèn luyện ba mặt bằng cách biến tham lam thành bố thí và kỷ luật, sân hận thành tốt và thiền định, vô minh thành minh 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/12/2018(Xem: 11112)
Ánh sáng từ bi phút nhiệm mầu Sáng soi tâm nguyện dứt lo âu Tham sân gột rữa trong ba cõi Hạnh phúc trong ta khởi bước đầu
23/12/2018(Xem: 17150)
Xuân của đất trời, xuân cửa ai? Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài Mù mây lững thững chơi đồi vắng Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
22/12/2018(Xem: 15293)
Từng lời vàng ngọc quang minh Hố hầm lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau.
21/12/2018(Xem: 17444)
TÂM BỆNH Bệnh từ tâm địa tâm can Tâm gian tâm độc, tâm tham tâm tà Tâm sân tâm hiểm tâm già Tâm si buông bỏ, sáng lòa tâm nhiên!
20/12/2018(Xem: 10380)
Hiền hiện sao trời cuối nẽo xa Vầng trăng mồng tám vẫn đương ngà Bên dòng sông tịnh nghe sương rụng Từng sát na dồn dưới sát na.
19/12/2018(Xem: 16048)
Sơn tăng ẩn núi tu hành, Thị phi ngủ trượt, chẳng dành hơn thua. Tròn thế kỷ lẻ bao mùa, Tấm cà sa trọn, muối dưa thanh bần.
14/12/2018(Xem: 9569)
Hoài Niệm Quê Cảm họa bài:”Bóng Chiều của Thi Hữu Tường Vân Sương sa phủ kín cảnh chân đèo, Gió thoảng đêm về sóng khẽ reo Bến cũ thuyền neo sông vắng lạnh Đò xưa khách đến xóm thưa nghèo Trời yên lát đát mây phiêu lãng Đất lặng mơ màng sóc nhảy leo Núi thẳm non cao chim chóc ngủ Dòng sâu nước biếc lững lơ bèo...!
14/12/2018(Xem: 15439)
Nghĩ Về Xuân Điều ngự tử Tín Nghĩa Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan, . . .
14/12/2018(Xem: 11551)
Đón chiều Thơ gõ ngẫu nhiên Không ý không tứ Không tên
13/12/2018(Xem: 11552)
Thường Bất Khinh Bồ Tát Bất Kinh Bồ Tát trải tâm từ, Đi khắp đó đây tập hạnh tu Khuyến tấn sinh linh hành giác đạo